Cao Bằng nhặt lên một cây gậy dài rồi thử đụng vào Hạt Nham xà. Con rắn đang nằm trên mặt đất không động đậy bỗng nhiên xoay người hung hăng cắn vào gậy gỗ, mặc cho Cao Bằng vung vẩy cây gậy thế nào đều không thể thoát khỏi Hạt Nham xà. Nhưng hai mắt nó chỉ có một màu trắng xám, không còn chút linh động nào nhưng luôn duy trì tư thế này.
Đợi một lúc, Cao Bằng lại cầm cây gậy này cuốn xác Hạt Nham xà lên, sau đó lấy từ trong người ra một cái túi ni lông, đem xác Hạt Nham xà bỏ vào. Hầu như tất cả xác các loại quái vật đều có giá trị nhất định, chỉ cần đem thi thể chúng về cửa hàng chuyên môn thì đều có thể bán ra một cái giá không tồi.
Đại Tử dựng thẳng nửa người trên đáp ở cánh tay Cao Bằng, ánh mắt ngóng trông nhìn về phía thi thể của Hạt Nham xà, nước miếng thiếu chút nữa chảy ra.
Trong lòng Cao Bằng không đành lòng, nhưng Tử Bối Hoàng Trảo Ngô muốn tiếp tục tiến hóa lên phẩm chất cao hơn thì cần bảo vật cùng huyết nhục có thuộc tính đặc thù. Mà thi thể của Hạt Nham xà đối với Đại Tử thì chỉ có dinh dưỡng hơn một chút so với huyết nhục bình thường mà thôi, như thế thì không bằng đem thi thể còn tương đối hoàn hảo này mang về bán đi sau đó lại mua tài nguyên để bồi dưỡng Đại Tử.
Cao Bằng cũng không có chú ý tới ở đằng sau hắn khoảng 100m, trên thân một cây đại thụ có một người đàn ông mặc trang phục màu lam đang nhìn hắn.
Tên nhóc này đúng là cẩn thận, một con Hạt Nham xà chắc cũng chỉ có thể bán được trên dưới 0,5 điểm tín dụng mà thôi.
Người này là đội trưởng bảo an của công ty bảo an Lam Thuẫn phụ trách an toàn của đoàn học sinh trong chuyến đi lần này. Đương nhiên chỉ là bảo vệ sự an toàn chứ không phải là làm bảo mẫụ Bọn họ chỉ bảo vệ cá nhân học sinh khỏi những nguy hiểm ảnh hưởng tới tính mạng mà thôi, còn an nguy của Ngự thú thì không trong vòng phụ trách của họ, chết thì chết thôi, đều là học sinh cao trung 15,16 tuổi rồi nên cũng đã tính là trưởng thành. Người trưởng thành thì nên chịu trách nhiệm về hành động của mình.
Cùng lúc đó ở bên kia.
Hải Lam Vũ cũng đang hưng phấn mang theo Ngự thú của mình là Hắc Nộ Hầu đi dạo loạn trong rừng cây, lần mâu thuẫn trước với Cao Bằng đã bị hắn ném ra sau đầụ Dù sao hắn cũng chỉ là một học sinh cao trung mà thôi, cùng với việc đó chỉ là một lần ma sát nhỏ nên không tính là sinh tử đại hận gì.
Khu vực hắn lựa chọn không cùng một nơi với Cao Bằng, chỗ Cao Bằng chọn là một rừng cây hướng ra phía hồ nước, cây cối tuy cao lớn nhưng lại rất thưa thớt. Mà chỗ Hải Lam Vũ chọn lại là chỗ cách xa hồ nước, hướng vào phía trong gần giáp với khu vực mặt sau của ngọn núi, nơi này là một nơi thiếu ánh sáng, thảm thực vật cũng rất tươi tốt.
Hắc Nộ Hầu giống như đã thật lâu chưa được đi dã ngoại nên biểu hiện rất hưng phấn. Hai tay điên cuồng đấm vào trước ngực phát ra tiếng bịch bịch.
Nó ngẩng cao đầu lên, miệng với cổ thẳng thành một đường, sau đó phát ra tiếng kêu vui vẻ “ Gừ gừ ”.
Hắc Nộ Hầu vui vẻ nhảy tới nhảy lui, hai chân khụy xuống sau đó hóa thành một cái bóng đen nhảy lên cao mấy thước. Hai tay nắm ở trên các cành cây, nhảy tới nhảy lui trong rừng, chỉ trong chốc lát đã biến mất khỏi tầm mắt của Hải Lam Vũ.