Chương 47
Hoắc Vân Thành, anh làm gì vậy Cô không kịp phòng bị, ngã chúi xuống.
May mà anh ngã trước một bước.
Anh phát ra tiếng rên khẽ, cô đổ lên người anh.
Điều tệ hơn, môi cô chạm đúng môi anh, ngửi thấy mùi Cô vội đứng dậy, cau mày.
.
Hoắc Vân Thành sao lại thế? Say rồi à? Không hiểu sao uống nhiều rượu thế? Cô nhìn anh nằm đó rồi quyết định không bận tâm nữa.
Đường Đường...
Cô vừa quay đi đã bị anh kéo tay lại.
Giọng anh trầm ấm, nghèn nghẹn, đầy nỗi buồn cô không hiểu Đường Đường, đừng đi...
Đường Đường? Gì thế này? Nghe như tên một cô gái vậy.
Có phải là cô gái mà Hoắc Vân Thành thích? Hay anh nhầm cô với người ta?
Hoắc Vân Thành, buông tôi ra.
Cô cố gắng giãy giụa.
Dâng hiến trọn đời Hoắc Vân Thành say sưa, đầu óc lâng lâng, mở mắt ra đã thấy một cô gái dáng người xinh đẹp đứng trước mặt, thân thuộc và gần gũi đến lạ.
Anh như được trở về ngày 13 tuổi thuở nào.
Lúc ấy, anh và cô gái bị nhốt trong căn phòng tối om, ngoài của người canh giữ, trong phòng còn có một con chó sói hung dữ.
Từ nhỏ Hoắc Vân Thành rất sợ chó, nhưng cô gái luôn ôm anh bảo vệ, dỗ dành Đừng sợ, chó không đáng sợ đâu, càng sợ nó càng bắt nạt mình.
Trong bóng tối, đôi mắt long lanh của gái lấp lánh như những vì sao trên trời, chiếu sáng trái tim anh.
Hai người dựa sát vào nhau, Cô còn trêulặng mà an ủi.
Em xem như cứu được anh một mạng đấy, không thì anh có khi bị con chó đó dọa chết rồi.
Lớn lên rồi phải lấy em làm vợ nhé "Ù.
" Trong men say mơ màng, bóng dáng cô gái hiện ra trùng khớp với ký ức ngày xưa.
buông tay ra đi Thư Tình hơi cứng người, anh say như thế cô cũng đành bó tay.
Không, em không buông Anh kéo chặt tay cô, Đường Đường, đừng rời xa anh.
Thôi được rồi, để em dìu anh về phòng nhé.
Thư Tình đành chịu thua, không thể cứ thế quanh quẩn trong phòng khách suốt đêm được.
Cô quyết định phát chút lòng tốt, đưa anh lên phòng.
Thư Tình cố sức kéo anh dậy Hoắc Vân Thành, đứng dậy đi, đừng nằm lăn ra đất thế nữa Hoắc Vân Thành lầm bầm Đường Đường, em còn nhớ không? Chúng ta bị nhốt trong cái phòng tối ấy.
Em đã đuổi con chó đi, rồi băng bó vết thương cho anh...
Phòng tối? Con chó? Băng bó vết thương? Thư Tình đột nhiên thấy đầu đau nhức, như có thứ gì đó lóe qua trong trí nhớ nhưng lại chẳng thể chộp lấy.
Đường Đường, em biết không, anh đã tìm em suốt bao lâu, giờ cuối cùng lại được gặp lại, thật tốt làm sao.
Anh lẩm bẩm, nắm tay cô, nhẹ nhàng vuốt ve môi.
Chính là mùi hương ấy, đúng rồi, là Đường Đường.
Hoắc Vân Thành say đắm nói Đường Đường, em thơm quá.
એપીજે Hoắc Vân Thành, anh say
Ánh mắt anh mơ màng, vẫn rất phối hợp Ừ, Đường Đường, em bảo anh dậy, anh sẽ dậy.
Thư Tình bất lực Đường Đường gì mà kỳ cục thế Hoắc Vân Thành cao gần 1m9, dáng người cao ráo vạm vỡ, thuộc loại mặc đồ là gọn gàng mà cởi ra vẫn cơ bắp, còn Thư Tình chỉ cao hơn 1m65 một chút, nặng chưa đến trăm cân.
Dìu anh thật sự khá tốn sức.
Anh khoác tay lên vai cô, thân hình tựa vào người cô, gương mặt sát vào đầu cô, hơi ấm tỏa ra trên khuôn mặt cô.
Tiếp xúc gần đến thế khiến Thư Tình không quen.
Hình ảnh nụ hôn cưỡng bức trong nhà vệ sinh lại chợt hiện về trong đầu, cô định né sang bên nhưng anh cũng theo sát, hai người vẫn dính sát nhaụ
Thôi kệ, không tranh luận với người say rượụ
Cắn răng, cô rướn người dìu anh lên cầu thang.