⬅ Trước Tiếp ➡

Hoắc Thiến thấy Hoắc Vân Thành, vội vàng nắm tay anh, vẻ mặt ấm ức, Anh xem giúp em, em tốt bụng giúp Thư Tình chuyển đồ, cô ta lại vu cho em trộm đồ cô ta.
Hai cái vali cũ đó vứt ngoài đường cho người ăn xin cũng không thèm nhặt, em làm sao có thể trộm của cô ta? Thư Tình mỉm cười, Hoắc Vân Thành, anh cũng nghe rồi đấy, cô ta động đồ tôi khi chưa được phép.
Hoắc Vân Thành nhíu mày, không để lộ cảm xúc, rút tay lại, vẻ mặt lạnh nhạt hỏi, Hoắc Thiến, cô cho người động vào đồ của Thư Tình rồi à? Khí thế lạnh lùng của anh khiến Hoắc Thiến lùi lại một bước, Anh họ, chuyện này là dì sai bảo.
Hoắc Vân Thành gật đầu, biết mẹ không thích Thư Tình, nhưng dù sao cô cũng là khách, nếu ông nội biết Thư Tình bị chuyển xuống phòng người giúp việc chắc sẽ không vui.
Chuyển đồ của Thư Tình về phòng tôi.
Anh ra lệnh cho người giúp việc.
Lời chưa dứt đã bị Thư Tình cắt ngang Không cần.
Nhớ lại chuyện tối qua, cô nhíu mày từ chối.
Hành động của cô khiến Hoắc Vân Thành không hài lòng.
Cô thà ở phòng người giúp việc chứ không muốn ở cùng anh? Mặt anh lạnh xuống, suy nghĩ một lúc rồi nói, Từ giờ cô ở phòng khách đi.
" Không sao.
Thư Tình nhún vai, cô không ngại ở phòng khách, quan trọng hơn là không muốn ở phòng Hoắc Vân Thành nữa, tránh lặp lại chuyện tối Phòng khách nhà họ Hoắc trang trí tinh tế, cũng khá hợp ý Thư Tình.
Thu dọn xong, cô ngồi xuống ghế định nghỉ ngơi thì điện thoại reo.
Cô nhìn màn hình, là Lâm Nam gọi đến.
A lô, tôi là Thư Tình.
Chị Tình, là tôi đây.
Giọng Lâm Nam truyền qua điện thoại, Tối Chủ nhật chị rảnh không? Chủ nhật chắc không phải làm thêm, lại không có kế hoạch gì đặc biệt, Thư Tình cười nói, Rảnh, có chuyện gì?
Phim mới của tôi đã đóng máy rồi, chị Tình, tối mai tôi muốn mời chị đến quán bar ăn mừng.
Lâm Nam hồ hởi mời, giọng đầy mong chờ.
Chúc mừng nhé Phim mới của Lâm Nam thành công, cô thật lòng vui cho anh.
Tối Chủ nhật, bảy giờ, quán bar Mị Sắc, được, hẹn gặp.
Cúp điện thoại, bỗng một giọng lạnh lùng vang lên phía sau, Cô ang gọi điện cho ai? Bị giọng nói đột ngột làm giật mình, Thư Tình quay lại, trước mặt là gương mặt quen thuộc của Hoắc Vân Thành.
Tôi gọi cho ai không liên quan đến anh.
Thư Tình đứng lên, nhăn mày nói, Còn anh, sao tự tiện vào phòng tôi mà không biết gõ cửa? Thấy thái độ thản nhiên của cô, trọng.
Hoắc Vân Thành trở nên nghiêm Trên điện thoại rõ ràng là một người đàn ông, cô cười tươi rói, còn trước mặt anh thì sắc lạnh như nhím.
Đây là nhà tôi.
Anh lạnh lùng nói, Tôi đến nói với cô, cuối tuần này tôi sẽ dẫn cô đi thăm ông nội.
Được, không thành vấn đề.
Thư Tình gật đầu đồng ý.
Ông nội Hoắc và ông nội cô là bạn chí cốt, cô đã đến A thành thì là hậu bối, cả tình cảm lẫn lý trí đều nên đi thăm ông nội Hoắc.
Không ngờ Thư Tình đồng ý nhanh như vậy, Hoắc Vân Thành giật mình.
Nhớ lại cuộc gọi lúc nãy, anh lạnh giọng nói, Nhớ rõ thân phận của cô, đừng đi với mấy người không ra gì đến mấy quán bar, làm mất mặt nhà họ Hoắc.
Mất mặt nhà họ Hoắc? Hoắc Vân Thành dựa vào đâu mà quản cô? Còn tưởng mình là vị hôn phu của cô sao? Đó là quyền tự do của tôi, không liên quan đến nhà họ Hoắc mỉm cười nhếch mép, Ba tháng nữa chúng ta giải trừ hôn ước, đại thiếu gia họ Hoắc làm phiền quá rồi.


⬅ Trước Tiếp ➡