Chương 16
Vậy là Thư Tình vẫn đang ở trong công ty? Vậy tại sao cô lại nhắn tin cầu cứu cho anh? Bảo vệ nghĩ một hồi rồi nói tiếp À, hôm nay tôi nghe vài người nói, thư ký trưởng giao cho cô ấy rất nhiều việc, phải làm thêm giờ nhiều lắm, không biết có phải cô ấy làm việc quá sức rồi ngủ quên không? Không dám suy đoán nhiều, Hoắc Vân Thành chỉ có thể lên lầu xem thử, bảo vệ đi theo để chiếu đèn.
Thư Tình? Thư Tình Anh gọi vài tiếng nhưng không có ai trả lời.
Đến bàn làm việc của Thư Tình, thấy túi xách vẫn còn để trên bàn, nhìn xuống thì thấy hai bàn chân.
Hoắc Vân Thành vội quỳ xuống, đèn của bảo vệ cũng chiếu xuống.
Dưới ánh đèn, anh thấy Thư Tình co rúm người lại, mặt tái nhợt, cơ thể run rẩy Cô ấy sợ bóng tối Thư Tình? Thư Tình Hoắc Vân Thành ôm lấy cô, vỗ vỗ vào mặt cô, Sao vậy? Có chỗ nào không thoải mái? Thư Tình cau mày, không rõ là đang nói một mình hay trả lời anh Tối quá...
đừng đi...
đừng đi...
Tối? Hoá ra cô sợ bóng tối 13.
Trong lòng Hoắc Vân Thành chợt mềm đi, đột nhiên nhớ lại cô bé ngày trước, cũng sợ bóng tối, mặt tái xanh, co rúm bên cạnh anh.
Anh bỗng dưng nảy sinh lòng thương cảm, dịu dàng nói Đừng sợ, không sao rồi, tôi đưa em về nhà.
Nghe lời anh, cơ thể Thư Tình run rẩy không còn dữ dội như trước, nhưng miệng cô vẫn lẩm bẩm, Hoắc Vân Thành không nghe rõ, lúc này chỉ vội đưa cô rời khỏi nơi đó.
Trên đường đi, anh vừa đi vừa an ủi Không sao rồi, đừng sợ, có tôi ở đây.
Đặt Thư Tình lên ghế phụ, thấy cô còn nắm chặt vạt áo mình, Hoắc Vân Thành liền cởi áo khoác trùm lên người cô.
Nhìn cô lúc này yếu ớt khác hẳn ban ngày, trong lòng anh trào dâng cảm giác tội lỗi sâu sắc.
Nếu anh lưu số điện thoại cô trong máy, nếu lúc đó thấy tin nhắn thì đã lập tức gọi cho cô rồi.
May mà anh đã đến, nếu không để cô một mình ở đây qua đêm không biết
sẽ xảy ra chuyện gì.
Hoắc Vân Thành bế cô vào phòng, lau mồ hôi trên trán cô, chuẩn bị rời đi thì quần mình bị cô níu chặt.
Anh quay lại, thấy Thư Tình ngủ không yên, mặt tuy đã bớt tái nhợt nhưng vẫn còn xanh xao.
Anh đưa tay định lấy tay cô ra, ai ngờ cô nắm chặt kéo vào lòng.
Đừng đi...
ở lại với em được không.
Giọng cô run run, không phải vẻ lãnh đạm như mọi khi mà như đang làm nũng, rất đáng yêụ
Ngước nhìn anh, Hoắc Vân Thành trong đầu hiện lên hình ảnh cô bé ngày áy.
Ngay từ ngày đầu gặp cô, anh đã thấy cô rất càng thấy đúng hơn.
ống cô bé đó, giờ nhìn lại Do dự một lúc, cuối cùng anh không đành rút tay lại mà ngồi xuống bên giường.
Ánh mắt dịu dàng nhìn Thư Tình, anh bỗng nghĩ, nếu vị hôn thê của mình là cô bé ngày đó thì tốt biết mấy, anh nhất định sẽ trân trọng cô suốt đời, bên cạnh cô trong mỗi đêm tối khiến cô sợ hãi, chỉ tiếc là...
Khi Thư Tình tỉnh dậy thì trời đã sáng rõ.
Cô nhìn quanh ngơ ngác, còn thắc mắc làm sao mình về được đây, thì gặp ánh mắt của Hoắc Vân Thành, đồng thời nhận ra mình vẫn đang nắm tay anh.
Cô vội buông ra, ngồi dậy Sao anh lại ở đây? Nói ra câu đó, cô đã đoán ra chuyện gì.
Hôm qua, điện thoại cô gần hết pin rồi tắt nguồn, tình trạng lại rất tệ, gần như ngất đi, không thể gọi điện, đành mượn chút ý thức cuối cùng gửi tin
nhắn cho anh.
Thấy Hoắc Vân Thành mặt mày mệt mỏi, mắt đỏ ngầu rõ ràng không ngủ đủ, cô ngại ngùng vuốt đầu mình.
Là anh đưa tôi về à, cảm ơn anh...