Đến khi sắp sửa xuất tinh, Cao Tư nhanh chóng rút côn ŧᏂịŧ ra, bóp cằm Phương Húc bắn tϊиɧ ɖϊ©h͙ nóng bỏng vào trong cổ họng cậu, ép cậu phải nuốt xuống mới buông tay.
"Hoan nghênh đến với học viện quân sự Liên Bang, tiểu Omega mảnh mai xinh đẹp."
Đây là những gì Cao Tư nói bên tai cậu sau khi cuộc yêu mãnh liệt kết thúc.
Nó cũng cho thấy cuộc sống khốn khổ trong kí túc của cậu trong tương lai.
Vì vậy, trong khoảng thời gian ngắn ngủi chưa đầy một tháng sau khi nhập học, Phương Húc đã bị Cao Tư đè trong kí túc xá làʍ t̠ìиɦ hàng trăm lần, đến mức ngồi xổm xuống cũng đau mông.
Trong thời gian này, cậu đã nộp đơn xin trường chuyển kí túc xá, nhưng vẫn không thành công.
Vì nghĩ cho lỗ nhỏ và cúc hoa của mình, rơi vào đường cùng, cậu đành phải trốn tránh Cao Tư mấy ngày liên tiếp, đến kí túc xá của Ôn Tuần mượn giường của anh.
"Phương Húc, hôm nay sẽ tham gia lớp vận hành cơ giáp, thật phấn khích hồi hộp quá đi!" Ôn Tuần lại bật chế độ lải nhải bên tai Phương Húc.
Phương Húc đang ăn sáng bất đắc dĩ ngoáy lỗ tai, nhét một miếng bánh mì lấp kín miệng anh: "Vậy còn không mau đi đi, sắp muộn rồi."
Cậu nói vừa ăn vừa đi ra ngoài, Ôn Tuần tung ta tung tăng theo sau.
Sau một tháng học lý thuyết, cuối cùng cũng có thể chạm vào người máy, trong lòng Phương Húc cũng cảm thấy có chút phấn khích.
Khi đi đến phòng huấn luyện vận hành cơ giáp, Phương Húc cũng không nhìn thấy bóng dáng Cao Tư đâu, cậu không khỏi âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Phòng huấn luyện chiếm diện tích rất lớn, tương đương với mười sân bóng gộp lại, tại vị trí trung tâm của phòng huấn luyện, hai cỗ máy thông minh từ dưới ván ép từ từ nâng lên, chúng là hai cỗ máy chiến đấu nổi danh nhất học viện quân sự Liên Bang được phân biệt là: Heras và Fenlan.
Hai cỗ máy này là thể lệ tuyển sinh hấp dẫn nhất của học viện quân sự Liên Bang, theo sự hiểu biết của Phương Húc, sự nổi tiếng của hai cỗ máy này không chỉ nằm ở sức chiến đấu mạnh mẽ mà còn ở hệ thống trí tuệ nhân tạo tiên tiến mà các cỗ máy chiến đấu thông thường không có được.
Trong trận đại chiến tinh tế mười năm trước, hai cỗ máy này được lập được rất nhiều chiến công, có thể nói là những thủ lĩnh mẫu mực trong chiến đấu cơ giáp.
Nếu cậu có thể điều khiển một trong số đó, Phương Húc cảm thấy ước mơ trong cuộc đời này đã thực hiện được một nửa.
"Các bạn học..." Giảng viên tại phòng giám sát phát biểu: "Hẳn là mọi người đều biết hai cỗ máy này đại biểu cho điều gì, tôi tin rằng các em có thể được chọn vào học viện quân sự Liên Bang chắc chắn đều có năng lực hơn người, nhưng điều này cũng không có nghĩa là tất cả mọi người đều có thể thuận lợi tốt nghiệp..."
Lời nói của giảng viên khiến những người xung quanh sợ hãi nhỏ giọng bàn tán, thì nghe giảng viên nói tiếp: "Heras và Fenlan là những cỗ máy có sức chiến đấu mạnh nhất của học viện quân sự Liên Bang, và chỉ những nhân tài có tư chất mạnh nhất mới có tư cách điều khiển chúng, cho nên, tôi rất mong chờ biểu hiện của mọi người..."
Giảng viên vừa dứt lời, vô số cỗ máy đủ mọi kiểu dáng và kích cỡ khác nhau từ từ nâng lên xung quanh phòng huấn huyện, đó là những cỗ máy bọn họ sử dụng trong buổi thực hành cơ giáp.
Không bao lâu sau, một số quy tắc cần tuân theo trong bài học thực hành xuất hiện trên màn hình chiếu trong phòng huấn luyện.
Quy tắc rất đơn giản, mỗi người chọn ngẫu nhiên một cỗ máy, chọn tổ đội tự do song đấu để phân định thứ hạng, người thua trong trận quyết đấu để sẽ mất đi tư cách điều khiển cỗ máy chiến đấu, đồng thời bị thôi học hoặc là chuyển sang các ngành học bình thường khác.
Nói cách khác, sau lớp học thực hành cơ giáp này, sẽ có một nửa số người tại đây bị đào thải, rất tàn khốc.
Sau khi mọi người đọc quy tắc xong, đám người sôi nổi lao vào cướp những cỗ máy có sức chiến đấu tương đối tốt, đến khi Phương Húc lựa chọn, chỉ còn lại một cỗ máy giáp xác bọ không hề có sức chiến đấu để chọn.