Chương 2
mũi tên cho hắn.
Điều này không chỉ khiến nàng bị thương mà còn bị cha và Nhị thúc của mình chất vấn, hỏi nàng "Có phải là bất mãn với quyết định này của gia sở hay không?", "Hay đã có thủ đoạn và ý tưởng nào khác tốt hơn để có thể kéo Tạ Du xuống khỏi quyền lực?", vân vân và vân vân...
Điều Phó Ninh Dung giỏi nhất chính là thành thành thật thật trở thành một con rối.
Muốn nàng tìm mọi cách để mưu hại đương kim Thái Tử, lại muốn nàng giả vờ như không có chuyện gì xảy ra với hắn sau vụ mưu sát, ngẫm lại nàng cảm thấy có chút khó xử.
Nghĩ như vậy.
"Cốc cốc cốc." cửa bị gõ vài cái.
Phó Ninh Dung đương nhiên biết rõ là ai tới "Cha, mời ngài vào." "Dung Nhi, nghe nói con đã tỉnh." Phó Tông khoan thai bước tới.
Phó Ninh Dung muốn đứng dậy khỏi giường để hành lễ, nhưng vì vết thương quá đau khiến nàng chưa kịp đứng lên đã ngã quỵ xuống thành giường.
"Không cần đứng lên, vết thương còn chưa tốt, không cần đa lễ." "Tạ ơn cha." Miệng vết thương có một vệt máu mờ nhạt thấm ra, nàng băng bó lại vết thương rồi nằm trở lại.
Phó Ninh Dung biết mục đích đến đây của Phó Tông, nàng cũng không phải là người thích quanh co lòng vòng, "Người muốn hỏi con tại sao lại đỡ mũi tên này cho Thái Tử?" "Ừ." Phó Tông khẽ gật đầụ Phó Ninh Dung thành thật nói "Thưa cha, chắn mũi tên này cho Thái Tử không phải là ý định ban đầu của con.
Vốn con đã tìm được lý do để rời đi, nhưng không biết tại sao ngay thời khắc mấu chốt thì Thái Tử lại xuất hiện bên cạnh." "Nếu không có ở đó thì không sao, nhưng Thái Tử cứ như vậy chết trước mặt mình, khó tránh khỏi tội danh hộ giá không tận lực.
Đến lúc đó, sợ rằng không chỉ mình con bị trách phạt, mà cả Phó gia chúng ta đều sẽ bị liên lụy.
Nếu những thích khách kia thật sự bị điều tra, e rằng sớm muộn gì cũng sẽ tra đến trên đầu Phó gia." Phó Tông nhắm mắt gật đầu, cảm thấy những gì Phó Ninh Dung nói không phải không có lý "Dung Nhi nói đúng Vi phụ suy nghĩ cẩn thận một chút, không bằng cứ như vậy, còn có thể giành được sự tín nhiệm của Thái Tử, những việc khác sau này...Chỉ là...Thiệt thòi cho con rồi." Dứt lời còn thở dài một hơi.
"Không thiệt thòi.
Những việc liên quan đến vinh nhục của Phó gia, con đều sẽ cố gắng hết sức." "Đứa bé ngoan." Phó Tông vỗ nhẹ lên mu bàn tay Phó Ninh Dung, vẻ mặt đầy vui mừng.
"Chỉ sợ..." Phó Ninh Dung ra vẻ do dự, bộ dáng như không biết nên nói như thế nào.
"Không sao, con cứ việc nói thẳng." "Cha, nước đi này của người liệu có sai không?" Phó Ninh Dung thử thăm dò hỏi, "Dù có cấp bách như thế nào thì cũng không phải trong ngày một ngày hai.
Con từng là đồng môn với hắn ở Thượng thư phòng, bây giờ lại cùng nhau sống trong triều đình, sớm chiều chung đụng nhiều năm như vậy, con tin rằng so với người và Nhị thúc thì bản thân càng hiểu rõ tính tình của vị Thái Tử này hơn." "Kẻ này lòng dạ thâm sâu, thủ đoạn lại nham hiểm độc ác.
Nếu đáng chết thì hắn ta phải chết.
Nếu không thể một kích làm hắn mất mạng, dù có lưu lại một chút hơi thở cũng sẽ khiến cho Phó gia chúng ta rơi vào tình thế khó khăn." Suy nghĩ một hồi lâu, Phó Tông rốt cuộc nhẹ nhàng gật đầu "Thái Tử trước sau tài năng lộ rõ, cây to đón gió, đụng chạm cũng không phải một nhà hai nhà, thôi được, chờ thêm một thời gian nữa vậy, bây giờ quả thật không phải là thời