Nhắc đến chuyện này, lòng Hoàng hậu có chút oán trách, bọn giặc đáng chết kia đến không đúng lúc chút nào. Tuế Tuế còn ba tháng nữa là cập kê, bà vốn định đợi sau đó sẽ xin Hoàng thượng tứ hôn cho Thái tử và nàng. Thế nhưng, đi đi về về Giang Lăng cũng mất ba tháng, sao Thái tử có thể quay về kịp, Thái tử không ở kinh thành thì tứ hôn chẳng tiện chút nào. Nghĩ vậy, bà đành khẽ thở dài.
“Thái tử ca ca muốn đi diệt phỉ ư?” Nàng thầm tính toán thời gian, chắc nam nữ chính sẽ gặp nhau trong lần diệt phỉ này “Dì à, Thái tử ca ca xuôi xuống phía Nam, đến đây tìm dì đương nhiên là muốn dùng bữa cáo biệt một cách riêng tư. Tuế Tuế ở đây, e là không được phù hợp cho lắm.” Nàng không muốn gặp nam chính chút nào.
“Có gì mà không phù hợp? Biểu ca con còn cao hứng chẳng kịp nữa kìa.” Hoàng hậu cười nói, bà rất hiểu nhi tử mình, ánh mắt hắn nhìn nàng mỗi lần nào có trong sạch chút nào.
Cố Tuế An trầm mặc. Hoàng hậu, có lẽ dì không hiểu rõ nhi tử của dì rồi. Mỗi lần Thái tử Điện hạ gặp nàng có tỏ ra chút vui vẻ nào sao? Đôi mắt phượng ấy luôn nhìn nàng đầy thâm trầm, khiến nàng sợ bản thân phạm phải sai lầm. Nàng khẽ thở dài, biết Hoàng hậu luôn muốn tác hợp nàng và Thái tử Điện hạ, nhưng rõ ràng Thái tử chỉ xem nàng như muội muội. Thôi vậy, vì Cố phủ và tính mạng nhỏ bé của nàng, đợi đến khi cập kê, nàng vẫn nên tìm một người đáng tin cậy để đính hôn, hoàn toàn cắt đứt mọi khả năng với Thái tử thì hơn.
Như thế dì sẽ không còn tác hợp nàng với Thái tử nữa, cũng có thể sớm tiếp nhận nữ chính. Dẫu sao dì của nàng trong sách chính là một bà mẹ chồng độc ác, vì lời lẽ của nguyên chủ mà không ngừng gây khó dễ cho nữ chính. Không có một nữ phụ độc ác làm rối như nàng, thế giới này hẳn sẽ an yên hơn nhiềụ
Cố Tuế An và Hoàng hậu vừa ăn nho vừa trò chuyện vui vẻ.
Gần trưa, một thân ảnh cao lớn, khí chất mạnh mẽ chậm rãi bước vào. Hắn cao gần một mét chín, khoác trên mình bộ áo giao lĩnh màu đen thêu rồng, tay áo thêu chỉ vàng mây lành, thắt lưng đính ngọc móc trăng. Vẻ ngoài tuấn mỹ phi phàm, toát ra khí chất vương giả bẩm sinh cùng cảm giác áp bách khó tả.
Cố Tuế An khẽ ngẩng đầu liền bắt gặp một đôi mắt phượng lạnh lùng, cao ngạo, sâu thẳm như vực sâụ Trong hai mắt ấy chỉ có sự lãnh đạm của một bậc thượng vị, khiến người ta không rét mà run. Sau một lúc lâu, dường như hắn không có việc gì mà dời tầm mắt đi, xem như không thấy nàng.
Lý Trọng Yến bước đến, hành lễ với Hoàng hậu “Nhi thần thỉnh an mẫu hậụ”
“Yến Nhi, con đến rồi sao Con mau ngồi xuống, biết ngày mai con phải đi xuống phía Nam, hôm nay mẫu hậu đã cố ý gọi Tuế Tuế vào cung cùng dùng bữa. Tuế Tuế còn mang theo một ít nho, lát nữa con hãy nếm thử xem nhé.” Hoàng hậu cười nói.
“Thái tử ca ca mạnh khỏe.” Nàng đứng dậy, quay về phía hắn mà hành lễ.
“Ừm.” Lý Trọng Yến lạnh nhạt đáp lời.
Nhìn dáng vẻ lạnh lùng của nhi tử, Hoàng hậu không khỏi cứng họng, dáng vẻ này thì có cô nương nào sẽ thích cho được, bà chợt cảm thấy gả Tuế Tuế cho hắn có khi lại là thiệt thòi cho nàng.
Lúc này, Liễu ma ma bên cạnh Hoàng hậu bước đến, khẽ nói “Nương nương, Thái tử Điện hạ, thức ăn đã dọn xong.”