Sau đó, nghe nói ấu tử nhà Lại bộ Thị lang đột nhiên lâm bệnh, rời khỏi kinh thành về quê tĩnh dưỡng, từ đó không bao giờ xuất hiện nữa...
“Cha, e rằng Thái tử Điện hạ đối với Tuế Tuế không chỉ là tình huynh muội...” Cố Nguyên Triều ngập ngừng.
“Cha biết.” Đều là đàn ông, ánh mắt Thái tử Điện hạ nhìn Tuế Tuế, sao ông lại không hiểu được.
“Nhưng muội muội của con không muốn gả, vậy thì không gả. Vì thế phải nhân lúc Thái tử chưa đăng cơ mà gả muội muội của con đi. Hiện giờ thiên hạ vẫn là của Bệ hạ, Bệ hạ xem trọng ta, đương nhiên sẽ không cưỡng ép Cố gia ta phải gả nữ nhi.”
Chỉ là nếu Thái tử đăng cơ, e rằng Cố phủ này sẽ thất thế. Nhưng so với quyền thế, nữ nhi vẫn là quan trọng nhất.
“Phụ thân, nhi tử hiểu, nhi tử cũng sẽ bảo vệ muội muội thật tốt.” Cố Nguyên Triều nói kiên định.
Cố Thừa tướng gật đầu, vỗ vai Nguyên Triều, mỉm cười đầy vui mừng “Đi thôi, một tháng chưa về nhà, con hãy trò chuyện với mẫu thân, ta cũng có việc công phải xử lý.”
“Vâng, nhi tử xin cáo lui.”
Cố Thừa tướng phất tay.
Khi Cố Nguyên Triều đến viện của Vương thị, Cố Tuế An và Cố Nguyên An đều ở đó. Hắn ta trò chuyện với ba người một lúc rồi mỗi người trở về viện của mình nghỉ ngơi.
...
Sáng sớm hôm sau, Cố Nguyên Triều lại dẫn theo Cố Nguyên An rời khỏi Cố gia để đến thư viện.
Thời gian thấm thoắt, dưa hấu mà Cố Tuế An trồng giờ đã chín. Mấy ngày nay trời không mưa, ánh sáng mặt trời đầy đủ, dưa hấu trong vườn phát triển rất tốt. Quả lớn nhất nặng hơn 5 kg, nhỏ nhất cũng 3,5 kg. Cả khu vườn nhỏ trồng được khoảng mười mấy quả.
Cố Tuế An hào hứng chọn một quả dưa lớn nhất trong vườn, ôm nó đến bàn đá dưới giàn nho, cả Xuân Lan và Tứ Hỷ đều vây lại.
“Cô nương, quả dưa này lớn thật đấy, nô tỳ chưa từng thấy quả dưa hấu nào lớn như vậy cả.” Tứ Hỷ kinh ngạc nói.
Cố Tuế An cười tủm tỉm nói “Không chỉ to mà còn ngọt lắm. Tứ Hỷ, ngươi mau đi gọi cha mẹ đến, gọi cả Vương ma ma nữa, chúng ta cùng nhau thưởng thức.”
“Vâng ạ ” Tứ Hỷ hưng phấn đáp lời, rồi vội vã chạy đi tìm người, chạy nhanh hơn cả thỏ, Xuân Lan bất đắc dĩ nhìn theo bóng lưng đó, vội gọi “Chạy chậm thôi kẻo ngã đấy ”
...
Chẳng mấy chốc, Cố Thừa tướng và Vương thị đã đến, theo sau là Tứ Hỷ và Vương ma ma.
“Tuế Tuế, có chuyện gì mà vội vàng gọi cha và mẹ đến thế?”
Lúc này Vương thị mới chú ý đến vật xanh mướt trên bàn, kinh ngạc nói “Đây là dưa hấu sao?”
Cố Thừa tướng nghe vậy cũng nhìn về phía chiếc bàn, thấy một quả dưa hấu tròn trịa, tựa như một viên ngọc bích khổng lồ. Ánh mặt trời xuyên qua kẽ lá nho chiếu xuống, lấp lánh thứ ánh sáng mê hoặc lòng người “Quả dưa này sao nhìn không giống bình thường lắm.” Cố Thừa tướng đến gần hơn, cẩn thận nhìn “Trông lớn hơn nhiều, ngửi cũng thấy thơm ngọt hơn hẳn.”
“Tuế Tuế, đây có thật là dưa hấu không, hay chỉ là loại quả trông giống thôi?” Vương thị cũng ghé sát vào ngửi rồi hỏi.
“Cha, mẹ, đây chính là dưa hấu, chỉ là nữ nhi đã cải tiến hạt giống một chút. Loại dưa này ăn vào ngọt mát, rất thích hợp cho mùa hè nóng nực này.” Cố Tuế An cười, giải thích xong liền sai Xuân Lan đi lấy dao.