⬅ Trước Tiếp ➡
Hạ thân truyền đến căng đau quen thuộc, mà cười như vậy vẫn luôn là phương thức cô duy trì tự tôn, đợi anh xé nát qua.
Nhưng đợi rất lâu, anh vẫn ở trong cơ thể cô không hề động, giữa lúc hoảng hốt, cô giống như thấy được trong mắt của anh có chút không đành lòng.
"Ưm..." cô đột nhiên co thân thể của mình lại, người đàn ông bắt đầu mạnh mẽ đâm vào thân thể của cô, đau như thế, như là hai lần trước, không đúng, so với hai lần trước còn đau hơn. Cô cảm giác mình sống sờ sờ bị anh xé nát một lần nữa.
Cô chỉ cắn môi, nỗ lực bao dung tất cả, bời vì, cô rất yêu anh, xem như anh vô tình, xem như anh tàn nhẫn, thế nhưng, cô vẫn không oán không hối. Đã bao nhiêu năm, cô đầu quên đi...
Không biết qua bao lâu, Sở Luật mới rời khỏi người Hạ Nhược Tâm, mà cô đã sớm bị anh tra tấn cho ngủ mê man, tay của anh đột nhiên duỗi ra, lại nhịn xuống ý muốn chạm đến gương mặt vô cùng trắng kia, anh đứng lên, đi vào trong phòng tắm, anh không dùng bao, bời vì anh đã cướp đi quyền lợi mạng thai của cô.
Dưới nước nóng, ngũ quan người đàn ông càng thêm âm trầm, anh duỗi tay của mình ra hung hăng đánh mạnh vào tường, bời vì, vừa rồi anh đối với cô không đành lòng, nếu không, lần này anh sẽ xé nát thân thể của cô lần nữa, còn có loại kia. để anh cảm thấy tình dục kinh hãi lạ lẫm.
Không. Không phải, anh cười lạnh một tiếng, anh chỉ là không muốn chơi đùa cô tới chết mà thôi.
Mặc xong quần áo, anh đi ra ngoài, chỉ là nheo cặp mắt lại, lạnh lùng nhìn chằm chằm người phụ nữ núp ở góc giường, anh trầm mặc một lát, mới đi tới, cầm chăn lên đắp cho người một thâm vết ứt của cô.
Anh không thích lên giường cùng một bệnh nhân, bời vì, anh còn không muốn bị truyền nhiễm.
Đứng lên, anh gợi lên khóe môi của chính mình, lại ngẩng đầu nhìn ảnh chụp trên tường, ảnh chụp Hạ Dĩ Hiên nở nụ cười ngọt ngào, để tim của anh đột nhiên nhói một cái, hận ý không cách nào hết hạn, loại đau vĩnh viễn không quên, nếu như không phải cô, Dĩ Hiên của anh sẽ không phải chết.
Anh nhanh chân đi ra ngoài.
Mà Hạ Nhược Tâm chỉ hơi lung lay mi dài, gió nhẹ xuyên qua cửa sổ có rèm, nhẹ nhàng thổi tới. . .
Trong bóng tối, hơi thở tiếp cận, sau đó lại rời xa chỉ có ngắn ngủi vài giây đồng hồ thời gian mà thôi.
"Anh trai nhỏ..." Cô vươn tay. . .
Lúc này cửa bị đóng. . .
Lúc giao thoa, thì ra bọn họ không biết, đã bỏ qua nhiều như vậy.
Lại một sáng sớm, Hạ Nhược Tâm có chút mệt mỏi ngồi dậy, mi mắt khẽ động một chút, dưới mi mắt là hai ánh đen.
Tay của cô đặt ở một nửa bên giường khác, gối đầu cũng không có dấu vết lún xuống, trên giường cũng không có nhiệt độ của anh. Cô cười khổ một tiếng, cô còn hi vọng cái gì, đêm qua căn bản anh cũng không có ngủ ở chỗ này.
Cha mẹ đến
Ôm lấy đầu gối của mình, cô chỉ thất thần nhìn tấm hình trên tường, cảm giác khó chịu, ở trước mặt Hạ Dĩ Hiên, cô đã mất đi tất cả chính mình.
Đi xuống giường, giữa hai chân đau ê ẩm, tay của cô đặt ở trên bụng của mình, ghen tuông mông lung, hai chuỗi nước mắt thành dây rơi xuống, cô không nên gọi Hạ Nhược Tâm, phải gọi hạ thích khóc mới đúng, chỉ là lúc nào cô lại thích khóc như thế.
Đi vào trong phòng tắm, bên trong có sữa tắm hương trà xan, có phải đây chính là mùi anh thích, cô âm thầm nhớ kỹ tất cả.
Sau đó tắm rửa, nước ấm áp dội lên người của cô, cô cúi đầu xuống, nhìn xanh tím trên người, quá trình quả nhiên là tàn nhẫn, chẳng qua cô đã sớm biết, không phải sao?
Đổi một bộ quần áo, cô mới đi ra ngoài, màu da có chút hơi trắng, lộ ra quá nhiều không khỏe, cầm lên một chiếc khăn lau, cô còn không có quên, trong mắt người ở bên ngoài, cô là tổng giám đốc phu nhân Sở thị, mà ở trong mắt Sở Luật, chỉ là người phụ nữ buổi tối dùng để làm ấm giường và người làm.
Cô từ từ di chuyển bước chân của mình, trong phòng vẫn có báo mới mỗi ngày, mỗi một đầu đề, đều viết liên quan tới Sở Luật, anh kết hôn, thế nhưng không có người cho là anh kết hôn, tin tức không ngừng ra, phụ nữ cũng không ngừng.
Cô buông tay của mình xuống, nhẹ nhàng thở dài một tiếng, mở cửa sổ, cứ để gió thổi lên mặt mình một chút, nhưng trong lòng lại đã sớm ẩm ướt.
Cửa truyền đến một tiếng mở cửa, người làm nữ ngồi ở một bên xem tivi để đồ ăn vặt trong tay xuống, còn tưởng là Sở Luật trở về, cô ta chỉnh quần áo của mình một chút, lại lộ ra nụ cười vô cùng nịnh nọt, ngày hôm qua Sở Luật cảnh cáo cũng không có để cho cô ta trung thực bao nhiêu.
Khi dễ người khi dễ quen thuộc, có khi cũng sẽ nghiện.
Cửa mở ra, nụ cười trên mặt Sa La cứ cứng lại như thế.
"Sở tiên sinh, Sở phu nhân..."
Môi của cô ta miễn cưỡng nhúc nhích, lại thấy được Sở Giang nhìn chằm chằm Hạ Nhược Tâm hơn nửa người đều ở bên ngoài, cô đang làm cái gì? Nàng dâu Sở gia bọn họ lại ở đó lau cửa kính, mà cái người làm này thì đứng ở chỗ này, còn mặc theo **, không hiểu, còn tưởng rằng cô ta mới là chủ nhân nơi này.
Tống Uyển nhìn Hạ Nhược Tâm một chút, không tin chớp mắt của mình một cái, chuyện này rốt cuộc là như thế nào, Rốt cuộc A Luật đang làm gì?
Mà cả khuôn mặt Sở Giang đều đã tối đen.
"Sở tiên sinh, tôi..."Khuôn mặt La Sa khẩn trương vặn vẹo, lắp ba lắp bắp không nói rõ ràng.
Nghe được cửa phòng mở, Hạ Nhược Tâm mới quay đầu, thấy được hai người lớn đứng ở cửa ra vào, bọn họ là cha mẹ Sở Luật, không chỉ một lần nhìn thấy, chưa nói tới quen thuộc, cũng không thể nói lạ lẫm.
Tháo gang tay xuống, cô bỏ khăn lau xuống, mới đi về phía họ.
"Cha... Mẹ, mọi người đã tới." Có chút mất tự nhiên, xưng hô xa lạ, cô đã bao lâu không có kêu lên, nhất là một câu ba kia.
Nhẹ nhàng chớp mắt, cô đi qua thu dọn bàn, tất cả đều là làm chuyện đương nhiên, không có nửa phần mất tự nhiên, ngược lại La Sa bị động tại chỗ, hiển nhiên cũng không biết phải làm cái gì?
"Cha, mẹ ngồi đi : " Cô đứng lên, Tống Uyển chỉ kéo áo của Sở Giang một chút, sắc mặt Sở Giang đã đen muốn chết, ông lại hung dữ trừng mắt liếc La Sa, ông ghét nhất là người không nhìn rõ thân phận của mình, cô ta cho mình là ai, một người hầu mà thôi, mà muốn bò lên đầu người Sở gia họ sao?
Cái nàng dâu này
Coi như nàng dâu này không phải người bọn họ ưa thích, nhưng cũng không cho phép người khác vũ nhục.
Trong lòng Hạ Nhược Tâm cười nhạt một tiếng, nụ cười đẹp mắt thế nào, trên mặt cũng mang một chút mỏi mệt.
"Cha, mẹ, mọi người ngồi xuống trước, con đi pha hai tách trà: "Cô nở nụ cười xin lỗi, sau đó đi vào phòng bếp, mà hôm nay La Sa mới biết chính mình bị báo ứng cái gì, chỉ huy người tới quen thuộc, hiển nhiên hiện tại cô ta đã không biết mình muốn nên làm gì, lại có bổn phận như thế nào.
⬅ Trước Tiếp ➡