⬅ Trước Tiếp ➡
Vốn dĩ, nãy giờ ông chỉ im lặng lắng nghe cuộc trò chuyện của hai mẹ con. Trong mắt ông, việc Dụ Sanh có suy nghĩ riêng và muốn tự lập là điều đáng mừng. Bởi con cái trưởng thành, sớm muộn cũng phải tự đứng trên đôi chân của mình.
Dụ Khang Nham lên tiếng thuyết phục
“Ba là luật sư, có thể giúp con kiểm tra hợp đồng. Trên thị trường có nhiều môi giới đen, hợp đồng thuê cũng có thể tồn tại những lỗ hổng mà con chưa nghĩ đến. Ba mẹ chỉ lo con bị lừa thôi.”
Cha mẹ thay phiên nhau khuyên nhủ, khiến Dụ Sanh không thể tiếp tục từ chối.
Cô có chút áy náy. Dụ Khang Nham là luật sư đối tác của một hãng luật danh tiếng, nằm trong top đầu các chuyên gia pháp lý về kinh tế của Minh Thành, chuyên xử lý các vụ án lớn. Vậy mà bây giờ, ông lại phải chạy đôn đáo chỉ vì chuyện thuê phòng làm việc của cô.
Hiểu được rằng cha mẹ làm vậy cũng vì yêu thương và quan tâm mình, cô đành đồng ý.
Chiều hôm sau, thời tiết ở Minh Thành đột ngột trở gió.
Trước lúc ra ngoài, trời còn lất phất một cơn mưa nhỏ, nhưng may mắn mưa nhanh chóng ngừng.
Nhiệt độ giảm mạnh, Dụ Sanh thay một chiếc váy len kẻ sọc, trang điểm nhẹ nhàng rồi rời nhà.
Biết trước trong buổi tiệc có thể sẽ uống rượu, cô không lái xe mà gọi taxi.
Bữa tiệc sinh nhật được tổ chức tại nhà hàng ven sông Minh Hồ, khá xa nơi cô sống.
Trên đường đi, xe bị kẹt cứng. Dụ Sanh vội gọi điện cho Chu Tịnh để xin lỗi vì đến muộn.
Khi cô tới nơi, Chu Tịnh đang bận rộn tiếp khách, liền nhờ Phương Ninh ra đón cô.
Thời đại học, bốn người trong phòng ký túc của Dụ Sanh luôn giữ mối quan hệ rất tốt.
Sau khi tốt nghiệp, Dụ Sanh là người bản địa ở Minh Thành, còn Chu Tịnh và Phương Ninh cũng quyết định ở lại thành phố này. Tình bạn giữa họ không thay đổi, thỉnh thoảng vẫn rủ nhau tụ tập.
“Sanh Sanh, cuối cùng cậu cũng tới rồi ”
Phương Ninh đứng trước cửa nhà hàng, vui vẻ tiến tới khoác tay cô.
“Không còn cách nào khác.” Dụ Sanh thở dài, buông tay bất lực
“Đường tắc quá.”
Minh Thành nổi tiếng với tình trạng giao thông ùn tắc vào các ngày lễ. Dù đã cố gắng đi sớm, cô vẫn bị chậm trễ.
“Tớ không tới muộn chứ?” Cô ngập ngừng hỏi.
“Dĩ nhiên là không, vẫn còn vài người chưa tới mà.” Phương Ninh vừa kéo tay cô đi vừa thì thầm
“Sanh Sanh, tình báo sai rồi.”
Cô chưa kịp hỏi rõ, Phương Ninh đã nhanh chóng tiếp lời
“Tên họ Mạnh kia không tới đâụ” Cô nháy mắt, tỏ vẻ bất bình “Trần Vũ báo sai rồi, Mạnh Tây Châu vẫn chưa về nước. Trong nhóm lớp, hắn nói sẽ đến, chỉ là nói theo phong trào thôi.”
Dụ Sanh im lặng.
Trước khi đến, cô đã chuẩn bị tâm lý đối mặt với Mạnh Tây Châụ Giờ biết hắn không tới, cô chỉ cảm thấy nhẹ nhõm.
Hai người nhanh chóng tới phòng tiệc.
Bên ngoài cửa, Chu Tịnh và Trần Vũ đang đứng chờ.
Dụ Sanh đưa quà sinh nhật cho Chu Tịnh, rồi ôm cô một cái
“Chu Tịnh, chúc mừng sinh nhật ”
“Cảm ơn Sanh Sanh.”
Chu Tịnh nhận quà, hai má hơi ửng đỏ, dường như cô đoán được hôm nay sẽ có chuyện gì đặc biệt, vừa ngại ngùng vừa yên lặng hơn thường ngày.
Cả nhóm cùng nhau bước vào phòng tiệc.
Căn phòng rộng lớn được thiết kế theo phong cách châu Âụ

⬅ Trước Tiếp ➡