Giang Thành buồn chán ngồi trên sô pha loại tốt nhất, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn cánh cửa phòng tắm khép hờ, mơ hồ có thể nhìn thấy dáng người duyên dáng của Lâm Thanh Nhã, Giang Thành tưởng tượng cảnh Lâm Thanh Nhã khi tắm, ngay cả máu mũi đều nhanh chóng chảy ra.
Anh mơ hồ có chút chờ mong.
Hiện tại, dù là Lâm Thanh Nhã không muốn thì cũng không được.
Ngày trước khi Giang thành còn nhặt rác luôn có thể thoáng nhìn thấy những người phụ nữ mặc váy ngắn lắc lư trước mặt mình, ngay khi đó anh đã nghĩ rằng nếu như bản thân sau này có tiền, nhất định phải tìm một em gái chân dài, sau đó mỗi ngày đều chà đạp cô, hiện giờ nguyện vọng hình như sắp thành hiện thực.
Lộc cộc
Lâm Thanh Nhã từ trong phòng tắm đi tới, trên người chỉ quấn một chiếc khăn tắm, để lộ ra bờ vai trắng như tuyết và xương quai xanh quyến rũ.
Cô đi chân trần đến bên cạnh Giang Thành, Giang Thành nhìn Lâm Thanh Nhã quyến rũ như hoa sen mới nở không rời mắt được, yết hầu khô khốc như bị lửa đốt, bất luận anh có nuốt nước miếng như thế nào đều vô dụng
"Giang thành, em có đẹp không?" Đôi môi đỏ mọng mê người của Lâm Thanh Nhã khẽ mở.
"Đẹp..."
Lâm Thanh Nhã vươn ngón tay trắng nõn chạm vào chóp mũi của Giang Thành, hơi nhăn cái mũi xinh xắn lại, giống như đang làm nũng, nói "Đàn ông các anh đều không có cái gì tốt, nhưng mà người ta hiện tại cũng là của anh rồi, anh muốn làm như thế nào với người ta thì người ta cũng không ý kiến đâụ"
Nói xong.
Lâm Thanh Nhã ngã vào lồng ngực của Giang Thành.
Đầu óc Giang thành lập tức nổ tung, ma xui quỷ khiến muốn cởi bỏ lớp khăn tắm.
Reng reng reng
Di động của Lâm Thanh Nhã vang lên không đúng lúc.
Giang Thành nhíu mày, cảm thấy có chút không thoải mái, chuông di động reo thật không đúng lúc, anh thậm chí còn có ý nghĩ muốn đập nát di động của Lâm Thanh Nhã.
Lâm Thanh Nhã vốn định trực tiếp ngắt điện thoại, nhưng người gọi điện tới lại là Chu Mộng Khê, buổi chiều cô đã nói với Chu Mộng Khê rằng nếu không có chuyện gì khẩn cấp thì đừng gọi cho cô, nên Lâm Thanh Nhã tự nhiên là không dám chậm trễ bắt máy.
"Mộng Khê, làm sao vậy?" Sắt mặt Lâm Thanh Nhã hồng nhuận, giọng điệu có chút ngượng ngùng.
"Thanh Nhã, cậu bị lừa rồi "
Lâm Thanh Nhã sững sờ, không biết chuyện gì đã xảy ra, vội vàng hỏi "Mộng Khê, cậu đang nói bậy cái gì đó? Mau nói rõ ràng, hiện tại tớ đang có việc bận."
Chu Mộng Khê hít một hơi thật sâụ
"Hiện tại, cậu có phải ở bên tên khốn kiếp Giang Thành hay không?"
Lâm Thanh Nhã không phủ nhận, gật đầu nói "Ừm..."
Ở đầu bên kia điện thoại, Chu Mộng Khê gấp đến độ giọng nói đều hỗn loạn, thở một hơi nói "Thanh Nhã, cậu chính là bị tên Giang Thành vô liêm sĩ này lừa, Giang Thành không phải là phú nhị đại ngầm gì cả Chiều nay tớ đi ăn cơm, gặp bạn cùng phòng của anh ta, Trương Phong, nghe Trương Phong nói tớ mới biết được thì ra là Giang Thành trúng xổ số "
"Hoặc cậu có thể hỏi anh ta thử xem có đúng như vậy hay không?"
Đầu Lâm Thanh Nhã nổ tung
Làm sao có thể như vậy?
"Ai da "
"Thanh Nhã, cậu nhanh nhanh tỉnh lại đi, làm gì có thằng l phú nhị đại nào, cậu nghĩ lại xem lúc trước anh ta còn ăn vụng cơm thừa ở căn tin nữa kìa, một người giàu có làm sao có thể làm ra chuyện như vậy?" Chu Mộng Khê không nghĩ muốn trơ mắt nhìn thấy Lâm Thanh Nhã chui vào miệng cọp hang sói.
Di động của Lâm Thanh Nhã rơi cạch trên mặt đất.
Giang thành sửng sốt đi qua, nhặt điện thoại lên cho cô, lúc này mới phát hiện sắc mặt Lâm Thanh Nhã không thích hợp, hỏi "Thanh Nhã, em làm sao vậy, có phải hay không không thoải mái?"
"Nếu không thì em nghỉ ngơi sớm một chút đi?"
Lần này, Lâm Thanh Nhã khóc thật sự.