Nhưng có ai biết thân phận thật sự của anh?
Giang Thành xuất thân từ nhà họ Giang, một danh gia vọng tộc, nắm giữ mấy cái mạch máu kinh tế của Hoa Hạ, có thể nói nhà họ Giang chính là gia tộc ngầm giàu nhất trong nước
Ngay cả khi so với thế giới, nó cũng nằm trong top 3
Để huấn luyện con cháu trong gia tộc, họ không ngần ngại đẩy những người con, người cháu ra xã hội sinh sống trước mười tám tuổi, trừ khi nguy hiểm đến tính mạng, bằng không tuyệt đối không sẽ ra tay giúp đỡ.
Mười tám tuổi cuối cùng đã đến
Thậm chí Giang Thành đều đã quên mất sự tồn tại của nhà họ Giang, sống vô tri vô giác giống như một cái xác không hồn, tin nhắn này xuất hiện đã khiến Giang Thành thấy được hi vọng sống
Cuộc sống vẫn phải tiếp diễn, Giang Thành lau nước mắt, đứng dậy chạy vào phòng học.
Nhưng Giang Thành vẫn là đến trễ.
Giáo viên môn toán số nâng cao, Hà Hồng Mai yêu cầu Giang Thành đứng trên bục giảng, giống như một con khỉ trong vườn thú để mọi người vây xem “Haiz, Giang Thành, cậu xem quần áo của cậu bẩn như vậy, có phải cậu vừa đi nhặt ve chai về không?”
Việc Giang Thành nhặt ve để kiếm sống, mọi người ở trong trường đều biết.
“Thưa cô, vừa rồi em có việc bận, hơn nữa em chỉ đến trễ có một phút, cô có thể châm chước cho em hay không...” Giang Thành không muốn đến trễ, càng không muốn ngay cả điểm tiêu chuẩn cũng không đạt được vào kỳ thi cuối kỳ.
“Châm chước?”
"Lớp học là một nơi thiêng liêng, cậu đến trễ thì phải bị phạt. Đừng nghĩ đến kỳ thi cuối kỳ, học kỳ sau cậu có thể nghỉ học để đi nhặt ve chai rồi " Hà Hồng Mai lạnh lùng nói.
Cả lớp cười vang
Giang Thành cúi gầm mặt xuống, đồng thời còn nắm chặt hai tay, anh cắn răng ngầm ghi nhớ nỗi sỉ nhục mà Hà Hồng Mai đã mang đến cho anh vào ngày hôm nay
"Nhanh trở về chỗ ngồi của cậu đi "
Giang Thành xám mặt đi tới vị trí cuối cùng phòng học rồi ngồi xuống.
Ngồi ở phía trước anh chính là hoa hậu giảng đường Lâm Thanh Nhã, Giang Thanh do dự một chút, sau đó hỏi "Lâm Thanh Nhã, tối nay em có rảnh không, anh muốn mời em ăn một bữa "
Nói xong, mặt Giang Thành đỏ rực.
Đây là lần đầu tiên anh lấy hết can đảm của mình để nói chuyện cùng Lâm Thanh Nhã, Giang Thành thích cô, lúc trước anh đều yên lặng đứng một góc nhìn cô, Lâm Thanh Nhã giống như trăng với sao trên trời, còn anh thì tự ti đến nỗi không dám lên tiếng.
Ngay cả khi hiện tại lệnh cấm của gia tộc đã được dỡ bỏ, sự tự ti trong xương vẫn không thể rửa sạch.
“A?”
“Giang thành, anh cũng thật có mặt mũi để mời Thanh Nhã ăn cơm sao, anh nói cho tôi nghe xem có phải anh đã nhặt được bảo bối gì ở thùng rác rồi phải không, từ trước đến giờ anh cũng đâu có hào phóng như vậy." Cô gái vừa nói chuyện là Chu Mộng Khê, cũng chính là bạn tốt ngồi cùng bàn với Lâm Thanh Nhã, cô ta xem thường những chàng trai nghèo như Giang Thành, không có tiền mà giả làm đại gia.
Lâm Thanh Nhã căn bản không thèm để ý đến lời mời của Giang Thành.
“Giang Thành, anh làm tôi quá thất vọng. Hiện tại anh không có tư cách để yêu đương, anh vẫn nên nghĩ cách để vượt qua bài kiểm tra cuối kỳ này đi." Cô ta lắc đầu nói.
Cô ta cũng là vì muốn tốt cho Giang Thành.
Một tên nghèo hèn muốn trở nên nổi bật thì chỉ có thể cố gắng nhiều hơn so với những người bình thường.
Anh có tư cách gì để yêu đương?
“Không phải...”
“Anh có rất nhiều, rất nhiều tiền, anh còn có thể mời em ăn ở nhà hàng sang trọng, thậm chí là một bữa cơm ba, bốn trăm tệ "
Vừa nói xong câu đó Giang Thành liền hối hận.
Mười tám năm qua, anh chưa từng ăn một bữa cơm trị giá hơn một trăm tệ, nhà hàng ba, bốn trăm tệ đối với anh mà nói lại là giá trên trời, chỉ nghĩ đến thôi mà anh cũng không dám.