Nữ tử nói lời này có diện mạo xinh đẹp, giọng nói có chút lớn tiếng, trên mặt mang theo vẻ cười nhạo
"Nghe nói nàng ta nhìn lén Định vương đến nỗi ngã xuống nước, là vì phong hàn chưa khỏe hay là không có mặt mũi gặp người khác đây."
"Bội Lan, không phải như ngươi nghĩ đâụ.."
Thẩm Nguyệt lắc đầụ
"Ngươi chính là che chở cho muội muội ngươi"
Dịch Bội Lan nói
"Một đích nữ ngu xuẩn, căn bản không giống Thẩm gia tiểu thư các ngươi, ngươi còn thời thời khắc khắc che chở cho nàng. Nàng ta cũng khiến người khác mở rộng tầm mắt, ngày thường nhìn nhu nhược nhát gan, khi gặp Định vương điện hạ lại có dũng cảm như thế, người ngoài không biết, còn tưởng rằng cô nương nhà nghèo không ai dạy dỗ, giáo dưỡng."
Lời này có chút nghiêm trọng, Thẩm Thanh nghe vậy, cười nói
"Ngũ muội muội nhất thời không suy nghĩ thôi."
"Ta lại thấy vì Thẩm tướng quân cùng Thẩm phu nhân không bên cạnh dạy dỗ đi."
Một nữ tử búi tóc Đọa mã kế nói
"Không được dạy dỗ, đến cả lễ nghĩa liêm sỉ một nữ tử nên có cũng không biết."
"Thải Huyên nói lời này sai rồi."
Thẩm Nguyệt nhẹ nhàng ôn nhu mở miệng
"Tuy Đại bá và Đại thẩm không ở Định kinh, nhưng Ngũ muội muội được nuôi dưỡng bên người tổ mẫu, nương của ta cùng Nhị thẩm lúc nào cũng dạy dỗ, chưa từng lơ là việc quản giáo."
Ý tứ là, đều do Thẩm Diệu trời sinh không biết liêm sỉ.
Quả nhiên, Thẩm Nguyệt vừa nói xong, Dịch Bội Lan tiếp lời
"Thật là kỳ quái, cùng được giáo dưỡng giống nhau, Nguyệt Nhi Thanh Nhi các ngươi cùng Thẩm Diệu lại cách biệt một trời một vực. Như lời tiên sinh hay nói 'Bùn nhão không đỡ nổi tường'."
Nàng ta nói xong, nhóm quý nữ khanh khách cười rộ lên. Ngay cả vài thiếu niên đều nhịn không được ghé mắt. Ngay sau đó, liền nghe được có người hô
"Nhìn xem, Thẩm Diệu đến kìa "
Tất cả mọi người ôm tâm tình muốn xem kịch vui đều nhìn phía cửa.
Trông thấy một nữ tử đang chậm rãi đi tới, y phục đỏ thẫm thêu đôi chim nhạn đang vui đùa trên đám mây, bên ngoài khoác một kiện áo choàng cùng màu thêu hoa lan hết sức cuốn hút. Màu sắc này đối với nữ tử mà nói không khỏi quá mức lão thành già, có tuổi . Hơn nữa Thẩm Diệu có dáng người tròn tròn, không nghĩ tới tiểu hài tử như nàng lại mặc trộm xiêm y của trưởng bối.
Nàng bước đi rất chậm, góc váy không chút nhúc nhích, từng bước đi tuy rằng nhẹ nhàng như lướt nhưng cực kì có trọng lượng, nói không nên lời. Một cảm giác ung dung thoải mái. Khẽ ngẩng mặt lên, khuôn mặt không chút sợ hãi, đôi mắt cún con sâu không thấy đáy, ẩn chứa một sức mạnh to lớn nào đó. Giống như... mãnh thú đang thu nanh vuốt.
Ngũ quan như trước vui vẻ, khuôn mặt tròn tròn rất đáng yêu, không tìm thấy một tia vụng về lóng ngóng, bởi vì chưa trổ mã, phối hợp với dáng vẻ đoan trang, lại ngoài ý muốn sinh ra khí chất dịu dàng trầm tĩnh.
Không giống như nữ tử bình thường, tựa như một quý phu nhân địa vị cao quý, bộ dáng đương gia chủ mẫu, lại giống như phụ thân nàng sát phạt quyết đoán.
Học đường dần dần an tĩnh lại.
Đây mà là Thẩm Diệu sao?
Thử hỏi những học trò ở Quảng Văn quán, vô luận là đệ tử năm nhất, năm hai hay là năm ba cũng sẽ đều biết được. Nàng vô dụng, vụng về, nhát gan nhu nhược nhưng phải làm bộ dáng trinh tĩnh hiền đức.
Dung mạo không đặc biệt, khí chất cũng không xuất chúng, tài học không tinh thông, một bộ dáng hoa si, lưu luyến si mê Định vương, cả Định kinh đều biết.
Cho nên nếu hỏi người xuất chúng nhất Quảng Văn quán là ai, đương nhiên sẽ là Thẩm Nguyệt, còn hỏi người thô tục hạn hẹp nhất là ai, đương nhiên sẽ là Thẩm Diệụ
Cùng là đích nữ Thẩm gia, hình tượng hoàn toàn bất đồng. Mọi người còn cố tình có thói quen nói bên người Thẩm Nguyệt có một nha hoàn Thẩm Diệu, ngày hôm nay Thẩm Diệu lại không giống mọi khi, mọi người có chút không quen.
Dịch Bội Lan khẽ đẩy Thẩm Nguyệt