⬅ Trước Tiếp ➡
Thẩm Diệu nhìn nữ tử trước mặt. Thẩm Nguyệt có ngoại hình giống Tam thẩm Trần Nhược Thu, cả khí chất cũng giống, Tam thẩm xuất thân từ thư hương thế gia, mặt mày uyển chuyển hàm xúc, thanh nhã xinh đẹp, ngày thường ăn nói nhẹ nhàng mềm mại, uyển chuyển mà không ngả ngớn. Đúng khí chất của một nữ tử chốn thư gia khuê phòng. Nhìn có vẻ sống chung rất tốt, ai có ngờ về saụ..
Về sau, sứ giả Hung Nô thỉnh cầu hòa thân, trong cung chỉ có một vị công chúa đủ tuổi, chính là Uyển Dụ Trần Nhược Thu nói, Thẩm Nguyệt cũng đã lớn, lấy chồng là lẽ tự nhiên, tự nguyện gả đến Hung Nô. Nhưng Thẩm Nguyệt không phải công chúa, Phó Tu Nghi liền sắc phong nàng làm Nguyệt Như công chúa, như vậy có thể danh chính ngôn thuận hòa thân.
Nhưng đến cuối cùng, vẫn là Uyển Du của nàng xuất giá. Uyển Du chết thảm trên đường hòa thân, cung điện của nàng liền cho Nguyệt Như công chúa. Nàng ta thuận lý thành chương tiếp nhận hết thảy sủng ái của Uyển Dụ
Mà Uyển Du của nàng, vẫn chưa tới 16 tuổi.
Thẩm Diệu nhắm mắt, nếu nói trong này không có công lao của Trần Nhược Thu, đánh chết nàng cũng không tin. Sợ là Trần Nhược Thu cùng Mi phu nhân đã sớm có giao ước, muốn cho nàng thật nhiều hy vọng rồi bị chính những hy vọng đó đập nát.
Nét tươi cười trên mặt Trần Nhược Thu cứng đờ.
Đối diện với thiếu nữ đang nhìn mình, khuôn mặt, con ngươi hay chiếc mũi đều tròn trịa đáng yêu, dung mạo xứng với tính cách nhát gan, dễ dàng khiến người khác sinh ra ấn tượng trì độn cùng ngu ngốc. Nhưng hiện tại lại không phải. Vẻ nhát gan lúc trước giờ đã không còn, thay vào đó là một vẻ mặt nghiêm túc. Không phải đột nhiên vì khẩn trương mà trở nên nghiêm túc mà là đoan chính phát ra từ nội tâm, có một loại thản nhiên sinh ra cảm giác xa cách.
Trong nháy mắt, Trần Nhược Thu bỗng nhiên cảm thấy trước mặt mình không phải nữ nhi ngu ngốc của Đại phòng, mà là chủ nhân chân chính, có địa vị vô cùng cao. Loại áp lực sắc bén tỏa ra khiến người ta đột ngột phát run.
Giây tiếp theo, Thẩm Diệu liền liếc mắt nhìn nàng
"Tiểu Ngũ đương nhiên biết, Tam thẩm rất hiểu tiểu Ngũ, phải vậy không."
Trần Nhược Thu sửng sốt, khẽ nhìn lão phu nhân cao cao tại thượng rõ ràng không tức giận, mới miễn cưỡng nói
"Tuy là như thế, nhưng tiểu Ngũ rơi xuống hồ cũng là do bản thân không cẩn thận, nha hoàn bên người sao không chú ý? Đại ca đại tẩu không ở bên người, liền không xem chủ tử ra gì sao? Theo thẩm thẩm thấy, vẫn là đổi mấy nha hoàn này đi, thêm vài nha hoàn mới tốt hơn."
"Phốc xuy" Nhiệm Uyển Vân cười một tiếng.
Trần Nhược Thu có chút tức giận nhìn nàng ta một cái, Nhiệm Uyển Vân khóe miệng cười lạnh treo lên một tia hiểu rõ.
Vị đệ muội này, nhìn qua có vẻ tri thức hiểu lễ nghĩa, tâm lại thực khôn khéo. Nói như vậy, là muốn lừa Thẩm Diệu ngu ngốc kia, nhân cơ hội chiếm hết người của Thẩm Diệu, nay Thẩm Nguyệt cũng đã đến tuổi, phải lưu ý. Trong kinh thành, vô luận Thẩm Diệu vụng về nhát gan hay thanh danh có xấu đi chăng nữa, nàng ta vẫn có địa vị cao hơn Thẩm Nguyệt. Dù sao trong tay Thẩm Tín còn nắm binh quyền.
Tam phòng, rốt cuộc bắt đầu rục rịch muốn động.
Thẩm Diệu cúi đầu
"Tam thẩm sao người lại muốn đổi nha hoàn của con, bọn họ đều do cha và nương để lại cho Ngũ nhi, nhân sự ở Tây viện thay đổi rất nhiều, mấy ngày trước đã đổi đi mấy Nhị đẳng nha hoàn của Ngũ nhi, con đều không hay biết. Nay lại muốn đổi bọn Cốc Vũ, Tây viện vắng vẻ, Ngũ nhi cũng không biết tìm ai nói chuyện."
Nhiệm Uyển Vân tươi cười im bặt.
⬅ Trước Tiếp ➡