⬅ Trước Tiếp ➡
Một lát sau Nhiệm Uyển Vân cười nói
"Ta thấy Ngũ tiểu thư thân thể yếu đuối, ba ngày hai bận mời đại phu, cũng may hiện tại đã khỏe hơn nhiều rồi."
"Cơ thể đã tốt hơn?"
Một giọng khàn khàn nghiêm nghị vang lên, mang theo một tia không kiên nhẫn không dễ phát hiện.
Thẩm Diệu ngẩng đầu nhìn về phía lão phu nhân.
Nét tươi cười trên mặt Thẩm lão phu nhân đã sớm thu hồi, bà có chút kiêu căng ngẩng cao đầụ Lão phu nhân tuổi đã hơn 70, một thân y phục hồng đào, khoác một lớp áo ngoài mỏng nhẹ, cổ áo đính từng viên ngọc xanh biếc làm cúc áo, cùng với thắt lưng thêu hoa bạch lan. Một đầu tóc trắng được vấn theo kiểu Tường vân kế, gắn thêm vài viên ngọc châu lấp lánh.
Thẩm lão phu nhân rất biết cách đối nhân xử thế, cực kì ý tứ, kiếp trước lúc Thẩm Diệu chưa xuất giá, luôn cảm thấy bà là nữ nhân vô cùng cao quý, dù cho tuổi già vẫn giữ được khí chất tao nhã xinh đẹp, làm cho nàng nhịn không được mà mê muội. Bây giờ nhìn lại có chút buồn cười.
Vợ cả của Thẩm lão tướng quân, chính là mẫu thân Thẩm Tín, vốn là danh môn tiểu thư khuê các, đáng tiếc chết vì bệnh ở tuổi trung niên. Sau đó Thẩm lão tướng quân trên đường hành quân cứu được một đào hát trong tay lưu manh, nàng không có chỗ lưu thân nên khẩn cầu làm thiếp, vì Thẩm lão tướng quân sinh ra Thẩm Quý cùng Thẩm Vạn, sau được nâng lên làm kế thất.
Từ đào hát trở thành Thẩm phu nhân, sau này lại trở thành Thẩm lão phu nhân. Thanh danh cùng địa vị thay đổi, nhưng trong xương cốt vẫn là được sinh ra nuôi dạy ngoài phố phường, bản chất tiểu nhân không thể thay đổi.
Thẩm Diệu còn nhớ rõ đời trước, Thẩm lão phu nhân bức nàng gả cho Dự Châu vương, chẳng qua muốn nàng làm đệm lót trải đường cho Thẩm Thanh.
Nàng che mặt nhìn lão phu nhân trước mặt, Thẩm lão phu nhân thời trẻ vô cùng xinh đẹp tuyệt mỹ, khuôn mặt đầy đặn, đôi mắt to lung linh ánh nước, nay đã có tuổi, khuôn mặt gầy đi thành hình tam giác, hai hõm mắt sâu vào trong đen sì, thâm ngoắc. Đã già còn không biết điều, lại mặc những trang phục có màu sắc quá tươi sáng.
Quả thật là... không thể chấp nhận.
Thẩm Diệu từng làm Hoàng Hậu, tuy ánh mắt không chút để ý nhưng trong lòng thầm đánh giá, nàng khiêm tốn nói
"Cháu gái đã uống thuốc, cơ thể cũng tốt lên nhiều, tạ tổ mẫu quan tâm."
Vừa dứt lời liền nghe thấy lão phu nhân cao giọng quát
"Bất hiếu, còn không mau quỳ xuống "
nannannannannannannannannannannannan
Lời của editor lần đầu edit truyện, mỗi lần tới khúc miêu tả ngoại hình hay y phục là ta muốn xỉu ngang vậy đó thật là đau đầu @@
"Đồ bất hiếu, còn không quỳ xuống "
Thẩm lão phu nhân nói xong, Thẩm Diệu vẫn đứng bất động.
Mọi người giật mình nhìn nàng. Thẩm Tín hàng năm chinh chiến không ở trong phủ, lão phu nhân luôn dạy dỗ Thẩm Diệu, quản giáo nàng rất nghiêm khắc, rốt cuộc tính cách Thẩm Diệu trở nên yếu đuối nhu nhược, chưa từng phản bác mệnh lệnh của lão phu nhân, thế nhưng hôm nay nàng lại không quỳ?
Quả thật chỉ cần chuyện liên quan đến Định vương, nàng liền sinh ra dũng khí sao?
"Tổ mẫu, cháu gái thật sự không biết mình đã làm việc gì sai."
Thẩm Diệu bình tĩnh nói.
"Chẳng lẽ Ngũ muội bị sốt đến mức hồ đồ rồi sao?"
Thẩm Nguyệt mở miệng nói, trên mặt mang theo vẻ lo lắng
"Tổ mẫu nhất thời tức giận, không phải thật sự muốn phạt ngươi, chỉ cần ngươi nhận sai là được, như thế nào còn cố chấp không nhận?"
Một câu, liền đem tội danh biết sai không sửa, đắc tội trưởng bối chụp lên đầu Thẩm Diệụ
"Làm càn Quả thực muốn phản "
Thẩm lão phu nhân tức giận, lập tức ngồi thẳng người, thanh âm mang theo vài phần sắc nhọn, Thẩm Nguyên Bách đang ăn đường chưng tô lạc bị tiếng quát của lão phu nhân dọa, điểm tâm trong tay không cẩn thận rơi xuống mặt đất, ngay lập tức oa oa khóc lớn.
"Con ngoan đừng khóc."
⬅ Trước Tiếp ➡