⬅ Trước Tiếp ➡
Những lời chế giễu đó lọt vào tai Mộ Vũ Xuyên, đây là lần đầu tiên trong đời anh ta phải chịu sự sỉ nhục như vậy, anh ta chỉ cảm thấy ánh mắt của những người xung quanh như những con dao sắc nhọn cứa vào da thịt anh ta Mặt anh ta nóng bừng, anh ta đang rất xấu hổ, bản thân thì nhếch nhác như một con cún.
Mộ Vũ Xuyên nhìn Tống Thục Tuệ ở phía sau bà Lục với vẻ mặt tha thiết "Mẹ vợ Mẹ vợ ơi Mẹ có quan hệ tốt với bà Lục, mẹ mau nói giúp con với "
Người xung quanh nhìn thấy cảnh này, đều ngạc nhiên.
"Mẹ vợ? Cái tên mất mặt này là con rể nhà họ Tống sao?"
"Sao tôi không biết nhà họ Tống khi nào lại có con rể như vậy?"
Các vị khách nhìn Tống Thục Tuệ rồi lại nhìn Mộ Vũ Xuyên, ánh mắt dò xét của bà Lục cũng dừng lại trên người Tống Thục Tuệ.
Không chỉ mẹ của Lục Yến cả mọi người đều nhìn bà, ngay cả những vệ sĩ đang lôi Mộ Vũ Xuyên cũng có chút lúng túng. Người đàn ông này, rốt cuộc là họ nên kéo hay không kéo nữa?
Lúc này, Mộ Vũ Xuyên đang nhếch nhác nhìn Tống Thục Tuệ với vẻ mặt tha thiết, hy vọng bà có thể giúp anh ta giải vây. Tống Tuyết Vi đứng bên cạnh nhìn thấy cảnh này, thì mặt mày tái mét.
Tống Tri Ý thì nhìn Mộ Vũ Xuyên từ trên cao xuống, chế nhạo "Bây giờ trông anh giống như một con chó vậy."
Mộ Vũ Xuyên tái mặt, Tống Tri Ý là cái thá gì chứ? Lại dám chế nhạo anh ta?
Tống Thục Tuệ cảm thấy mất mặt, bà lạnh lùng nói "Mộ Vũ Xuyên, cậu gọi bừa cái gì đấy? Ai là mẹ vợ của cậu? Tôi không có con rể, con gái tôi vẫn chưa lấy chồng mà? Cậu đừng ở đây ăn nói xằng bậy... Vệ sĩ đâu? Các anh còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau kéo tên điên này ra ngoài đi... Thật là, tôi mới lần đầu tiên thấy người ta nhận bừa mẹ vợ đấy "
Những vệ sĩ đang giữ Mộ Vũ Xuyên không chút lưu tình, cứ thế lôi anh ta ra ngoài trước mặt bao nhiêu người, ném anh ta ra ngoài cửa như một bao tải.
Cơ thể Mộ Vũ Xuyên như một quả bóng, lăn lông lốc xuống cầu thang ở cửa khách sạn, va đập đến mức mặt mũi bầm dập, bê bết máu, tay chân đều tím bầm, trông nhếch nhác như chó nhà có tang.
"Người đàn ông này chắc là bị thần kinh rồi, lúc đầu thì làm thân với bà Lục, bây giờ lại gọi phu nhân Tống là mẹ vợ... Buồn cười chết mất."
"Ai bảo không phải chứ, thời buổi này người ta muốn leo lên cao đúng là phát điên rồi..."
Đám vệ sĩ nhìn Mộ Vũ Xuyên với vẻ mặt chế giễu, nói vài câu rồi cười nhạo bỏ đi.
Mộ Vũ Xuyên bị va đập đến mức rụng cả răng cửa, máu chảy ra từ miệng "Không phải... Tôi thực sự là..."
Lúc này, trong phòng tiệc, Tống Tri Ý hài lòng nhìn cảnh này, dáng vẻ thảm hại kia của Mộ Vũ Xuyên, khiến cô cảm thấy vô cùng hả hê. Ánh mắt cô dừng lại trên người Tống Tuyết Vi, cô ta thấy cô nhìn thì ngay lập tức tái mặt.
Rất nhanh, Tống Tri Ý đã đến bên cạnh Tống Tuyết Vi, nói với vẻ mặt thích thú "Sao cô lại vào được đây?"
Mẹ của Lục Yến Thần nhìn Tống Tuyết Vi với vẻ mặt khó hiểu "Cô gái này là..."
Bữa tiệc sinh nhật của bà ấy vốn chỉ mời những người quen biết, sao lại đột nhiên xuất hiện nhiều người lạ mặt như vậy?
Tống Tuyết Vi nhất thời trở nên căng thẳng, Tống Thục Tuệ nhanh chóng lên tiếng "Cô ta ấy à, là vợ của người đàn ông vừa bị lôi ra ngoài đó."
Tống Tuyết Vi tái mặt, há miệng định nói gì đó "Dì Tống..."
Tống Tri Ý nhìn cô ta như nhìn một tên hề nhảy nhót "Cô tự đi hay là giống như Mộ Vũ Xuyên, bị lôi ra ngoài ném đi?"
"Tôi... tôi tự đi..."
Tống Tuyết Vi đứng dậy, nhanh chóng rời đi, phía sau cô ta ngay lập tức vang lên những tiếng chế giễụ
"Bây giờ người ta muốn bám víu quyền quý đúng là phát điên rồi..."
⬅ Trước Tiếp ➡