⬅ Trước Tiếp ➡
Tôn Lệ hình như nhớ tới cái gì đó, lúc này chị ta mới cười nói "Cũng không sao, trong nhà kiếm được bao nhiêu tiền, trong lòng anh đều biết rõ. ”
Lý Tư Văn đặt bát đựng nước bên cạnh giường, thuận thế nằm xuống.
"Chờ Thành Tài đến tuổi, nhà chúng ta nên tách ra. Còn một hai năm nữa, cũng không vội. ”
Tôn Lệ nghe chồng nói thế thì gật đầụ
Con cái nhà họ Lý từ lớn đến nhỏ ngoại trừ Lý Tư Vũ, tất cả đều đã kết hôn, nhà này cũng nên tách rồi.
Không nói bọn họ, thì nhà anh ba chỉ có một đứa con trai, chắc chắn không thể chịu thiệt.
Nhà anh cả và nhà mình đều có hai con trai, cưới vợ thì là nhà họ chiếm được nhiều lợi ích hơn.
Dù sao nhà anh cả có hai đứa con gái, lễ vật cũng có thể thu về chút tiền.
Lão thái thái ngồi trên giường, gõ tẩu thuốc, bà nhìn về phía Lý Tư Vũ đang lục lọi.
Trong đầu bà nhớ tới lúc sinh Lý Tư Vũ.
Mười sáu năm trước, bà mang một cái bụng lớn, vào ngày sắp sinh, bà đã có một giấc mơ kỳ lạ.
Trong giấc mơ, có một ông già râu trắng, nói với bà.
Có một cô bé sẽ sinh ra ở nhà bà, đứa trẻ sinh ra đã mang theo phúc khí, đến khi trưởng thành sẽ mang đến tài vận cho cả gia đình.
Bà vừa nghe trong bụng là một món hàng bồi tiền? Lập tức nổi giận liền cùng lão già râu bạc kia cãi nhaụ
“Con gái cái gì chứ, con tôi là con trai ”
Lão già râu bạc cũng không tức giận, vui vẻ cười ha hả rồi biến mất.
Lúc cụ bà tỉnh dậy cũng không để ý, đến khi Lý Tư Vũ sinh ra bà mới nhớ tới giấc mơ kia.
Từ đó về sau, cụ bà liền yêu thương Lý Tư Vũ, cũng là vì sau khi cô sinh ra, trong nhà không xảy ra chuyện gì lớn, bà cũng cảm thấy là có phúc.
Dù sao ngày tháng trước kia cũng không dễ chịu, gần đó có không ít người chết, mà trong nhà chưa từng có người chết.
Hạn hán trong một thời gian dài, cũng bắt đầu có mưa.
Cho nên bà đặt tên cho con gái là Tư Vũ.
"Mẹ, bánh ngọt này mẹ ăn một chút, chờ con đi làm kiếm tiền, sau này mỗi ngày chúng ta đều ăn." Lý Tư Vũ lấy hết bánh ngọt ra, để cũng khá lâu rồi.
Đừng thấy cụ bà suốt ngày lải nhải, chính bà cũng không nỡ ăn mặc, sợ lương thực trong nhà không đủ.
"Được rồi, mẹ ăn, sau này đều ăn." Cụ bà cười không khép miệng lại được.
Ngày qua ngày sẽ càng tốt hơn, tuyết cũng hóa thành băng.
Lý Tư Vũ mang áo bông vào phòng, thì nhìn thấy một cô gái nhỏ ngồi bên cạnh mái hiên, dáng vẻ có chút cẩn thận.
Nhìn thấy Lý Tư Vũ tiến vào, trên mặt cô gái lộ ra nụ cười, "Chị Tư Vũ ”
Lý Tư Vũ nhìn cô gái suy nghĩ một chút, cô gái này tên là Dương Nhị Muội, là con của gia đình đối diện sân nhà cô.
Dương Nhị Muội cùng Lý Tư Vũ lớn như nhau, bình thường cũng thân thiết.
Nhưng Dương Nhị Muội không đi học, chỉ có Lúc Lý Tư Vũ ở nhà thì sẽ đến tìm cô.
Mỗi lần cô ta đến đều lừa Lý Tư Vũ lấy đồ ăn ngon đem cho cô ta, miệng ngọt còn có thể nịnh người.
Lý Tư Vũ cũng được cô ta nịnh đến vui vẻ, liền đem bánh quy của cụ bà cho Dương Nhị Muội ăn.
"Cô đến rồi." Lý Tư Vũ đối với loại người này không có cảm giác gì, cô không muốn kết thân.
Dương Nhị Muội dường như đã sớm quen với thái độ của Lý Tư Vũ, cô ta cũng không để ý, mặt dày đi theo ngồi bên cạnh Lý Tư Vũ.
“Chị Tư Vũ, hai chúng ta đi ra ngoài chơi đi?” Dương Nhị Muội đã sớm muốn ăn bánh quy, nhưng trước đó nghe nói Lý Tư Vũ nhảy sông cô ta cũng không đến.
Cũng là sợ người không sống được, lỡ chết thì sẽ xui xẻo.
Bây giờ thấy Lý Tư Vũ đã khỏe hơn nhiều, nên cô ta lại đến.
Lý Tư Vũ vừa rồi đi vệ sinh mà xém chút bị đóng băng, bây giờ cô không muốn đi ra ngoài dù chỉ một chút.
⬅ Trước Tiếp ➡