⬅ Trước Tiếp ➡
Ứng Doãn liếc nhìn trần nhà, phiền lòng thở ra một hơi, hiển nhiên không chấp nhận việc chỉ đạo.
Ứng Dư còn nói ""Làm phiền anh đừng thuận theo cảm giác của cô ta mà đi, thứ chúng tôi muốn không phải là hiệu quả này.""
Dịch Trạc nhướng lông mày không nói gì, lại tiếp tục quay chụp.
Chụp mấy bức Ứng Dư lại lên tiếng ""Vẫn chưa được, lại một lần nữa.""
Trong trường quay rất yên tĩnh, Dương Phái vô cùng xấu hổ, cô chắc chắn Dịch Trạc chưa từng bị đối xử như thế này, nhưng lại không tiện nói gì, chỉ nháy mắt ra hiệu để thợ trang điểm qua trang điểm lại, hóa giải bầu không khí rồi tiếp tục. Kết quả không tới một lát, Ứng Dư lại ngắt lời, cô vô cùng không hài lòng với hiệu quả quay chụp.
""Cô có thôi đi không "" Bị giày vò mấy lần, Ứng Doãn nổi giận ""Không được thì cô lại đây chụp đi.""
Ứng Dư không nhanh không chậm đáp lại ""Tôi chụp thay cô, có phải là cũng để tôi nổi tiếng thay cô không?""
""Đây là cô đang cố ý giày vò tôi ""
Buổi sáng rồi đến buổi chiều, Ứng Doãn có thể chịu đến lúc này đúng là không dễ gì, giờ phút này vẻ mặt của cô ta hoàn toàn không hợp với chiếc váy thục nữ trên người.
Triệu Tiểu Huệ a ồ một tiếng, thầm nghĩ đại tiểu thư lại bị mất mặt mà xấu hổ. Trợ lý Tiểu Vương vội vàng chạy đến quạt gió, hạ nhiệt độ.
""Từ từ tìm cảm giác, tất cả đừng nóng vội."" Dương Phái hòa giải, cô hiểu rất rõ quan hệ của hai chị em, nếu như không phải có quan hệ tốt với Ứng Dư, thì cô cũng sẽ hiểu lầm.
Ứng Doãn rất phiền muộn ""Không phải chỉ là chụp ảnh thôi sao, cô còn muốn chụp như thế nào?""
Ứng Dư quát lớn ""Cô tự tới nhìn một chút đi, chụp như này có thể dùng sao?"" Vừa mới dứt lời, một bình nước rót xuống từ trên đầu cô, làm ướt vai.
Một đám người kinh ngạc đến ngây người, ai nấy đều há to miệng không phát ra được lời nào.
Ứng Doãn cũng kinh ngạc, có điều cô ta nhanh chóng hứ một tiếng ""Đáng đời.""
""Nhanh lấy khăn tới đây."" Dương Phái phân phó rồi lớn tiếng chất vấn ""Anh làm cái gì vậy?""
Tiện tay ném cái bình rỗng đi, Dịch Trạc không có biểu cảm gì, nói ""Tôi cảm thấy cô cần tỉnh táo một chút.""
Một giọt nước thuận theo làn mi nhỏ xuống, mắt Ứng Dư cũng không nháy một cái, thân thể vẫn thẳng tắp như cũ.
""Lúc quơ tay múa chân thì xin mời làm rõ mình là ai trước."" Dịch Trạc lạnh lùng bồi thâm một câụ
""Anh..."" Dương Phái còn chưa nói xong, lập tức im lặng.
Mặt của Dịch Trạc bị đánh lệch qua một bên, đám người hít sâu một hơi, đặc biệt là Triệu Tiểu Huệ, miệng há có thể nhét vừa hai quả trứng vịt.
""Hiện tại đã rõ tôi là người như thế nào chưa?"" Ứng Dư lạnh lùng mở miệng.
Dịch Trạc sờ cằm rồi quay đầu lại, khóe miệng dường như có vết máu, anh liếm một chút, đám người lại hít vào một ngụm khí lạnh.
Ứng Dư không để ý áo ướt đẫm, vượt qua một đống người hỏi ""Cô biết chụp như thế nào rồi chứ?""
Ứng Doãn ngoảnh đầu lại nhìn Ứng Dư lạnh lùng cứng rắn nên có chút sợ hãi. Cô ta nhếch môi hừ hừ, đi lại trở về bối cảnh.
Dương Phái đưa khăn qua, nói ""Thay quần áo đi.""
""Không cần, chụp xong rồi nói."" Ứng Dư cầm khăn xoa xoa, giương mắt nói ""Dịch đại sư, tiếp tục thôi chứ?""
Dịch Trạc nhếch cằm, đôi mắt sắc ảm đạm.
Thấy người không nhúc nhích, Ứng Dư nói móc ""Sao vậy, Dịch đại sư còn chưa giội đủ?""
""Làm sao dám chứ."" Dịch Trạc đột nhiên biến đổi thành dáng vẻ cười đùa tưng tửng, tỏ vẻ rất sợ nói ""Lực tay của người đẹp quá lớn, suýt chút nữa tôi đã sợ không chịu đựng nổi rồi.""
⬅ Trước Tiếp ➡