⬅ Trước Tiếp ➡
""Việc gì cần làm tôi đều hoàn thành rồi, tại sao phải chụp lại?"" Ứng Doãn cuối cùng cũng bỏ được chiếc điện thoại di động xuống, đứng lên nói ""Tôi còn có chuyện khác phải làm, đừng lãng phí thời gian của tôi."" Nói xong cô ta lập tức đi. Cô ta đồng ý tham gia, nhưng không có nghĩa là đồng ý tham gia thật tốt.
""Không muốn thì không cần miễn cưỡng."" Ứng Dư nhìn ảnh chụp trên máy vi tính, không nể mặt nói ""Hiện tại lập tức cuốn gói về nhà.""
Ứng Doãn bỗng dưng cười ""Cô bảo ai về nhà?"" Ở trên địa bàn của cô ta bảo cô về nhà, đó không phải giống như nằm mơ giữa ban ngày sao.
Xung đột chị em lại tới, trợ lý Tiểu Vương rất lo lắng, người ngoài lại sợ hãi thán phục.
Ứng Dư không để ý đến Ứng Doãn, ngồi dậy nói với nhiếp ảnh gia ""Một lúc nữa tôi sẽ liên hệ với đạo diễn Trương của các người, hôm nay chỉ tới đây thôi.""
""Việc này..."" Nhiếp ảnh gia trợn tròn mắt.
Ứng Doãn đi mấy bước tới trước mặt Ứng Dư, nhướng mày, vô cùng khiếu khích ""Tôi về nhà đợi, công ty còn cần phải tồn tại sao?""
""Cô hiểu rõ cho tôi."" Ứng Dư quay người nghiêm mặt nói ""Cái công ty này không phải là phòng làm việc của cá nhân cô, mỗi ngày đều có rất nhiều người muốn vào thay thế vị trí của cô, đừng tưởng rằng có chống lưng thì có thể một bước lên trời. Người có vẻ đẹp có dáng người ở đâu cũng có, chỗ này của tôi không nuôi kẻ vô dụng.""
Lời này vừa nói ra, bầu không khí bỗng nhiên trở nên khẩn trương.
Người ở đây lập tức hiểu được ý của Ứng Dư. Ứng Doãn chỉ là nghệ sĩ của công ty, Ứng Dư mới là người cầm quyền. Nói cũng đúng, cho dù trong nhà trải đường đầy tiền, nhưng thương nhân chính là thương nhân, làm sao có thể vì một người mà đóng cửa công ty, nhân viên công tác đều dùng vẻ mặt vừa buồn cười vừa không thể tin nổi mà nhìn Ứng Doãn.
Bị mất mặt trước người ngoài, Ứng Doãn vô cùng nổi nóng, cục tức nuốt không nổi mà nhả cũng không ra. Trợ lý Tiểu Vương càng không ngừng khuyên, điều cô ta lo sợ nhất là Ứng Doãn tức giận, đến cuối cùng còn không phải là để cô ta gánh hết hay sao.
Triệu Tiểu Huệ tay cầm túi giấy vào hộp giấy đứng ở cửa nhìn thấy cảnh tượng này thì nhanh chóng chào hỏi ""Mọi người nghỉ ngơi một lát, ăn một chút đồ ăn rồi lại chụp, đừng để mệt mỏi." Cô ta cười làm lành dẫn mọi người tới khu nghỉ ngơi, trong lòng không thể đếm hết đã mắng chửi Ứng Doãn bao nhiêu lần.
Nhân lúc người khác nghỉ ngơi, Ứng Dư đến trước mặt Ứng Doãn nói ""Mùa đầu tiên của chương trình này rất nổi tiếng, có rất nhiều người muốn chen vào trong. Cơ hội tốt như vậy, cô không thích thì tôi lập tức cho người khác.""
Ứng Doãn nghịch điện thoại không đáp lại, trợ lý Tiểu Vương không ngừng nói muốn chụp.
Cuối cùng vẫn là chụp lại, quá trình coi như thuận lợi, Ứng Doãn vừa mới bắt đầu còn muốn làm việc đối phó, kết quả Ứng Dư cứ bảo cô ta làm như này lại để cô ta làm như kia, không đạt được hiệu quả nên có thì phải làm lại một lần nữa. Ứng Doãn muốn kết thúc sớm thì không thể không thỏa hiệp, nếu không sẽ không được ăn cơm trưa.
Sau khi hoàn thành chụp hình, Ứng Dư nói với người ở đây ""Cô ta tuổi tác còn nhỏ, mọi người thông cảm một chút."" Đây coi như là đứng đằng sau giải quyết cho Ứng Doãn.
Nhân viên công tác nhao nhao đáp lại ""Ứng tổng nói quá lời rồi.""
Một vị tổng giám đốc bớt thời gian tới quay phim với bọn họ, đây tuyệt đối là đãi ngộ hiếm có.
Thợ quay phim chọn ra mấy tấm ảnh, xu nịnh nói ""Nhờ có cô chỉ điểm, có hiệu quả rất tốt.""
Biểu hiện của Ứng Doãn trên tấm ảnh chụp tràn đầy sức sống lại bình dị gần gũi, rất hợp với chủ đề của chương trình.
⬅ Trước Tiếp ➡