Nồi thịt kho còn đặt ở trong sân chưa dọn lên, bên trong còn một ít thịt kho chưa ăn hết. Lúc này chợt có một suy nghĩ lóe lên trong đầu, cô mở miệng dò hỏi “Ba ơi, ba có từng nghĩ tới sẽ mở sạp bán hàng không?”
Tôn Cường Quốc ngạc nhiên “Mở sạp?”
Tôn Khả An gật đầu nghiêm túc “Ba nấu món khi ngon như vậy, nếu ba mở sạp bán chắc chắn sẽ được nhiều người thích ”
Tôn Cường Quốc nghĩ ngợi chốc lát, nhưng hãy còn do dự “Thật không?”
“Thật ạ, món kho ba nấu ngon nhất trên đời ” Tôn Khả An buông miệng khen ngợi không ngớt.
Nghe xong đề nghị của cô, Tôn Cường Quốc nghiêm túc suy nghi hết cả buổi tối, ông cũng cảm thấy bày sạp bán là một cách hay, thời gian mở bán tương đối tự do đồng thời sức khỏe của ông cũng có thể đảm đương được. Hơn nữa còn kiếm được chút tiền san sẻ gia đình, nói chung đỡ hơn làm một người tàn phế ở miết trong nhà.
Sau khi quyết định muốn ra ngoài mở sạp bán, cha con hai người nói làm là làm ngay. Mỗi buổi sáng Tôn Khả An chạy bộ xong sẽ tới khu chợ gần đó quan sát để ý xem có chỗ trống nào bày sạp được không. Còn Tôn Cường Quốc thì ở nhà chuẩn bị xe cùng nguyên liệu cần thiết.
Cuối cùng Tôn Khả An nhắm trúng chợ đêm cách đó không xa, dòng người tới chợ đêm đông đúc hơn nữa dễ chiếm được chỗ bày sạp.
Chiều hôm đó Tôn Cường Quốc làm xong được một ít món kho, do lần đầu tiên bày bán sợ không bán được nên ông chẳng dám làm nhiều mà chỉ làm một thau cánh vịt nhỏ.
Tôn Khả An thay bộ đồ sạch sẽ, mấy hôm nay cô gầy đi nhiều, cân nặng hiện tại chỉ chừng sáu mươi ký. Gương mặt thon gọn không ít, thoáng có thể nhìn thấy đường nét xinh đẹp của cô.
Chuẩn bị đồ xong hai cha con xuất phát chuẩn bị tới chợ đêm.
Giờ này còn hơi sớm, chợ đêm chưa có nhiều khách nhưng những chỗ bày sạp đã bị chiếm hết rồi. Lần đầu tiên ra bán chẳng có kinh nghiệm gì, sau đó hai cha con bày hàng ở một góc khuất không được bắt mắt cho lắm.
Bên cạnh họ là một bà lão bán vòng tay, giờ người chưa nhiều, Tôn Cường Quốc thấy bà lão đang ăn cơm bèn lựa vài cánh gà biếu bà cụ.
Bà cụ là người rất hiền lành đôn hậu, bà tặng một vòng tay cho Tôn Khả An. Vòng tay do tự bà cụ bện, hoa nhỏ màu trắng tỏa ra mùi thơm thoang thoảng.
Đeo vòng tay cho cô xong, bà cụ cười nhìn Tôn Khả An nói “Cháu gái xinh thật đấy.”
Tôn Khả An cười tít mắt, dịu dàng nói “Cám ơn bà.”
Thời gian hãy còn sớm, Tôn Khả An ngồi trò chuyện với bà cụ chốc lát. Bà cụ đã bày bán ở đây rất nhiều năm rồi nên nắm rất rõ hoàn cảnh ở đây, chỗ nào bày bán được bà đều có thể nói thuộc lòng.
“Chỗ này không tốt lắm, người qua lại rất ít. Lần sau các cháu nên tìm chỗ ở phía Tây ấy.” Bà cụ đề nghị.
“Vâng thưa bà.” Tôn Khả An ghi nhớ vào lòng.
Sắc trời dần tối xuống, giờ đã là tám giờ tối.
Nói chuyện với bà cụ xong, do chỗ này hơi hẻo lánh người qua lại không nhiều, đa số họ đã mua được đồ ăn vặt ở phía trước rồi nên khi đi tới đây cũng chỉ nhìn ngó một cái rồi thôi chứ không có ý định mua cánh vịt.
Bày bán được ba tiếng đồng hồ mà chẳng bán được bao nhiêu cánh vịt. Tôn Cường Quốc đã mất hết lòng tin rồi mà vẫn cười an ủi Tôn Khả An “May mà ba làm không nhiều, về nhà chúng ta có thể biếu cho hàng xóm một ít, tính ra không bị lãng phí.”
Tôn Khả An vẫn chưa bỏ cuộc, cô tin món kho ba cô làm là ngon nhất chắc chắn sẽ có người thích. Cô nghĩ ngợi chốc lát rồi nhìn Tôn Cường Quốc nói “Ba, ba tìm mấy cái cánh vịt chặt thành miếng nhỏ, chúng ta làm một ít cho khách ăn thử.”
Chỉ mấy cái cánh gà thôi mà, Tôn Cường Quốc chẳng đau lòng đi chặt thành miếng nhỏ theo lời Tôn Khả An.