⬅ Trước Tiếp ➡
“Tôi quá đáng? Lúc cô tới nhà tôi mượn tiền sao không cảm thấy quá đáng đi? Giờ không cần tụi này nữa thì chẳng cần dùng giọng điệu của lúc mượn tiền rồi phải không? Sói mắt trắng chính là sói mắt trắng, biết vậy hồi đầu không cho mấy người mượn tiền ” Lý Nguyệt Nguyệt nói mà chẳng chịu nể mặt chút nào.
Liễu Tinh tức đỏ cả mắt, Tôn Cường Quốc đi tới vỗ về an ủi bà.
Thật ra Tôn Khả An biết cả, bà thím hai này đó giờ chẳng có ý muốn cho bọn họ mượn tiền. Khoảng tiền hai mươi ngàn này là chú hai giấu Lý Nguyệt Nguyệt đưa cho bọn họ mượn. Giờ vì công thức nấu món kho mà Lý Nguyệt Nguyệt vơ hết lời lẽ tốt đẹp lên người mình giống như hồi trước chính bà ta là bồ tát sống cứu nhân độ thế vậy.
Ba mẹ nể tình họ hàng thân thích nên nhịn nhưng Tôn Khả An thì không, cô nhìn Lý Nguyệt Nguyệt nói từng chữ một “Tiền đã trả xong hết rồi, thím còn tiếp tục gây chuyện nữa thì tôi báo cảnh sát đấy.”
Nói xong Tôn Khả An cầm điện thoại gần đó lên thật, con ngươi trong trẻo sáng ngời nhìn chằm chằm Lý Nguyệt Nguyệt.
Lý Nguyệt Nguyệt biết chuyến này lấy không được công thức rồi, bà ta hừ một tiếng rồi cầm tiền bỏ đi.
Giải quyết xong mọi chuyện thì đã là mười giờ tối. Tôn Khả An giải thích nguồn gốc của số tiền bốn ngàn tệ này với ba mẹ, sau đó cô về phòng nghỉ ngơi.
Mọi người đều không để chuyện này vào lòng, giờ mọi việc phải nghĩ về hướng tích cực tiến về phía trước. Nợ nần sớm muộn gì cũng trả xong, cuộc sống dần dần trở nên tốt đẹp hơn.
Sáng sớm ngày hôm sau Tôn Cường Quốc tiếp tục dậy sớm bắt đầu nấu nướng. Tới trưa đồ ăn chuẩn bị xong hết, mùi thơm thoang thoảng bay vào nhà họ xóm khiến họ không khỏi bật ra câu cảm thán thơm quá đi.
Nhà Lý Nguyệt Nguyệt cũng ở trong tiểu khu này cách đó không xa. Buổi trưa bà ta ra ngoài về xa xa đã ngửi được mùi thơm của món kho bay tới.
“Mùi này thơm thật, không biết bay từ đâu tới nhỉ.” Hai học sinh trung học về nhà ăn cơm đi ngang Lý Nguyệt Nguyệt bắt đầu thảo luận tới mùi thơm này.
Câu nói của họ lọt vào tai Lý Nguyệt Nguyệt khiến sắc mặt bà ta trở nên khó coi, lòng đố kỵ dâng trào trong đáy mắt “Chẳng phải chỉ bán đồ kho thôi sao, đắc tội tao thì tao sẽ khiến bọn mày không buôn bán được gì hết ”
Sắc trời tối xuống, lại tới giờ hai cha con ra bán. Giờ bọn họ đều đợi tới sau tám giờ mới bày hàng, dù sau chỗ họ bán hơi khuất bình thường chẳng có ai đi chiếm chỗ đó cả.
Nhưng hôm nay trái ngược với mọi khi, lúc hai cha con Tôn Cường Quốc tới thì phát hiện chỗ của bọn họ bị người khác chiếm rồi. Là người bán gà chiên chiếm chỗ của bọn họ, do quầy hàng của bọn họ nhiều nên chiếm luôn chỗ bán của bà cụ vòng tay.
Nơi này vốn buôn bán tự do, ai tới trước dễ chiếm được chỗ tốt. Hết cách bọn họ buộc phải tìm chỗ khác bán.
Đi về phía trước có rất nhiều chỗ tốt, cuối cùng Tôn Cường Quốc tìm được chỗ không tệ bắt đầu bày hàng ra.
“Ba ơi, ba có thấy hơi kỳ lạ không ạ?” Sau khi bày đồ xong hết, Tôn Khả An nhìn chỗ bán cũ nói khẽ.
“Hả?”
“Ở đây rõ ràng có tới mấy chỗ rộng rãi dễ bán, nhưng tại sao nhà đó muốn chiếm chỗ của chúng ta chứ?” Tôn Khả An nói ra điều nghi hoặc.
“Chắc tại họ cảm thấy chỗ đó bán được ấy mà.” Tôn Cường Quốc chẳng để ý nhiềụ
Có lẽ do nhiều khách hàng không chú ý tới chỗ mới của bọn họ nên tốc độ bán tối nay hơi chậm một chút. Tâm trạng của Tôn Cường Quốc rất tốt cũng chẳng nóng lòng, ông còn cười ha ha trò chuyện với khách hàng.
Ở một góc khuất nọ, có một đám thanh niên trẻ tuổi đang quan sát chỗ bán của Tôn Cường Quốc.
⬅ Trước Tiếp ➡