Giang Ly lúng túng, không dám nói thật là do Trạm Lục Hành đập hỏng, chỉ ậm ừ “Em đặt cái mới rồi, chưa giao đến.”
Bạch Mộc Trạch tìm quanh, cuối cùng lấy ghế từ phòng thay đồ ra, sắp xếp gọn gàng các lọ thuốc lên đó rồi dặn dò Tiểu Tiểụ
“Rồi, rồi, em biết rồi mà.” Tiểu Tiểu làu bàu có vẻ sốt ruột.
“Đừng lơ mơ.”
Tiểu Tiểu nhìn anh trai, cảm thán “Anh à, nếu anh với Giang Ly thành đôi thì tốt biết mấy. Anh có thể chăm sóc cô ấy, còn em thì được ở bên cô ấy mãi mãi.”
Bạch Mộc Trạch véo má cô “Em lại nói linh tinh.”
“Đau, đau ” Tiểu Tiểu nhăn nhó cố vùng ra.
Tiểu Tiểu từng nói như thế này không chỉ một lần, kiếp trước Giang Ly không để tâm.
Kiếp này, cô càng không bận lòng, vì anh Mộc Trạch cuối cùng sẽ kết hôn với một cô gái tên Tĩnh.
Khi ấy, cô vừa trải qua nỗi đau mất mẹ, Tiểu Tiểu nói qua loa vài câu, cô cũng không để ý.
Đến lúc gần về trường, Bạch Mộc Trạch dặn dò “Hai đứa sau này đừng đến những nơi như thế nữa. Nếu còn lần sau, anh sẽ báo với phụ huynh.”
Giang Ly và Tiểu Tiểu bất giác như trở về thời học sinh, bị thầy giáo quản thúc, sởn cả da gà.
Không khó để hiểu rằng anh không hài lòng việc hai cô đến quán bar.
“Làm sao anh Bạch biết tụi mình đi quán bar nhỉ?” Sau khi anh rời đi, Giang Ly hỏi Tiểu Tiểụ
“Tấm ảnh của cậu nổi đến mức ai cũng biết mà ”
Giang Ly thở dài, ngả lưng xuống giường.
Trong mấy ngày dưỡng thương, Tiểu Tiểu và Bạch Mộc Trạch thay phiên chăm sóc cô.
“Giang Giang, cậu mua thuốc à?” Tiểu Tiểu xách một túi thuốc bước vào.
“Không mà.”
Giang Ly mở túi, bên trong toàn thuốc chữa bong gân, đúng với triệu chứng của cô.
“Chắc hàng xóm mua nhầm, đưa nhầm địa chỉ. Để mình hỏi trong nhóm.”
Chuyện nhỏ nhặt này không ai để tâm.
“Tiểu Tiểu, tối cậu muốn ăn gì? Mình mời ”
"Mình không khách sáo nữa đâu, mình muốn ăn một bữa tiệc thịnh soạn "
"Không thành vấn đề, gọi cả anh Mộc Trạch đi nhé. Tớ vừa gọi mà anh ấy không bắt máy, chắc đang bận."
"Đừng tưởng anh trai tớ chỉ là giảng viên đại học, anh ấy cũng bận họp hành nhiều lắm đó."
Hai người cười đùa vui vẻ, thì điện thoại Giang Ly đổ chuông. Cô tưởng là Bạch Mộc Trạch, liền bắt máy ngay.
Đầu dây bên kia, giọng Giang Thần gấp gáp vang lên
"Chị, mẹ ngất xỉu rồi "
"Cái gì? "
Vừa mới chân cô hồi phục, sao mẹ lại đổ bệnh thế này?
Giang Ly vội vã đến bệnh viện, giọng run run gọi điện cho Giang Thần
"Giang Thần, chị tới nơi rồi, hai đứa đang ở đâu?"
"Em với Nhã Kỳ đang trên đường, sắp đến rồi. Mẹ chắc đang ở phòng cấp cứu, chị thử tìm xem."
Giang Ly lập tức cúp máy, chạy đến khu cấp cứụ Đúng lúc này, cô nghe bác sĩ gọi
"Người nhà của Trình Quý Phương đã đến chưa?"
"Là tôi, tôi đây " Giang Ly vội chen lên phía trước.
"Xin mời cô đi theo tôi."
Bác sĩ nhanh chóng giải thích tình hình bệnh nhân quá mệt mỏi, bị hạ đường huyết, nghỉ ngơi một chút là ổn.
Dù vậy, Giang Ly vẫn không yên tâm, kiên quyết yêu cầu cho mẹ nhập viện.
Sau khi làm thủ tục xong xuôi, cô nhận được tin nhắn của Giang Thần báo đã đến phòng bệnh.
Giang Ly tay cầm tập giấy tờ, vào thang máy đi lên tầng cao nhất của khu nội trú.
Khác với sự ồn ào và đông đúc của phòng bệnh thường, hành lang khu đặc biệt yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng bước chân vang vọng.
Từ xa, Giang Ly nhìn thấy Trạm Lục Hành đang đứng cuối hành lang trò chuyện cùng Lưu Nhã Kỳ.
Cô thoáng sững sờ, ánh mắt của Trạm Lục Hành cũng chạm phải ánh nhìn của cô.
Giang Ly lập tức cúi đầu, bước nhanh vào phòng bệnh.
Mẹ cô, gương mặt phờ phạc, đang nằm trên giường bệnh.
Cậu em trai ngây ngô thì lóng ngóng đi theo sau y tá. Thấy Giang Ly bước vào, đôi mắt cậu sáng bừng lên, vui mừng gọi to "Chị "
"Mẹ." Giang Ly vội chạy đến bên giường.