Anh vòng tay qua eo cô, giữ chặt, kéo cô rời khỏi quầy bar, đi thẳng ra lối ra.
Đám đàn em trên tầng hai nhìn thấy cảnh đó thì sững sờ. Lão đại dám cướp ngay giữa vòng vây thế này
Sắc mặt Mộng Dao đen sì. Từ đâu nhảy ra con hồ ly tinh này mà lại dám cướp mất con mồi béo bở đã sắp vào tay cô ta?
“Này, anh bạn, phải có trước có sau chứ.” Một gã vỗ vào vai Trạm Lục Hành.
Trạm Lục Hành cao gần 1m9, gã kia thấp hơn cả một cái đầu, đến vai anh còn chẳng với tới.
Từ lúc thấy Giang Ly, tâm trạng của Trạm Lục Hành đã như một ngọn núi lửa chực phun trào. Câu “phải có trước có sau” kia như ngọn lửa cuối cùng châm ngòi.
Anh dồn hết cơn giận vào một cú móc hàm, gã kia lập tức ngã gục.
Những người xung quanh im lặng một hồi, hiển nhiên bị sức mạnh đáng sợ của anh làm cho hoảng sợ. Nhưng không ai cam tâm nhìn anh một mình độc chiếm Giang Ly, liền xông lên.
Trạm Lục Hành đẩy Giang Ly sang một bên, từng cú đấm mạnh mẽ liên tiếp tung ra.
Cơ bắp căng lên, toát lên vẻ phấn khích của anh.
Đã lâu lắm rồi anh không đánh nhau, nhớ ngày xưa anh từng là bá vương của cả ngôi trường.
Một mình Trạm Lục Hành quật ngã cả đám, không ai dám tiến tới nữa.
Anh nhổ một ngụm máu, kéo Giang Ly đang co ro ở góc tường đi thẳng ra cửa.
Gió lạnh thổi qua, Giang Ly rùng mình, đôi cánh tay trần nổi đầy da gà.
Cơn lạnh khiến cái đầu đang mơ hồ của cô dần tỉnh táo lại.
“Túi xách và quần áo của tôi ” Giang Ly vùng vẫy, cố gắng quay lại lấy đồ.
Trạm Lục Hành làm như không nghe thấy, chỉ kéo cô đi thẳng.
Đến khi cô giãy giụa quá mức, anh dừng lại, quay đầu lườm cô một cái sắc lạnh.
Ánh mắt dữ dội của anh khiến Giang Ly sợ hãi, không dám nói thêm lời nào.
Trạm Lục Hành mở cửa ghế sau, đẩy cô vào trong, rồi vòng qua phía trước ngồi vào ghế lái. Anh đạp mạnh chân ga, chiếc xe lao đi trong màn đêm.
Bên trong xe, không khí im lặng đến nặng nề. Ánh đèn đường lướt qua cửa sổ, chiếu lên gương mặt của Giang Ly, từng khoảnh khắc mờ ảo xen lẫn sắc vàng u tối.
Cô nghiêng đầu, len lén quan sát vẻ mặt của Trạm Lục Hành nan đôi mày cau chặt, cánh mũi phập phồng, lồng ngực rung lên những tiếng âm ỉ, như thể anh sắp nổ tung.
Tốt quá, trông anh ấy thực sự tức giận.
Vậy thì có khi anh sẽ đồng ý ly hôn nhỉ? Nếu thế thì đêm nay không uổng phí công sức.
Giang Ly thầm vui mừng trong lòng.
Khi xe đến biệt thự là căn nhà tân hôn của hai người, Trạm Lục Hành xuống xe từ ghế trước, lôi cô ra khỏi ghế sau, kéo cô vào trong nhà.
“Trạm Lục Hành Anh làm gì vậy Buông tôi ra Tôi tự đi được ”
Trạm Lục Hành vẫn phớt lờ, tay anh siết chặt hơn, đến mức cô cảm giác cổ tay mình sắp bị bóp nát.
Giang Ly đau đến mức kêu oai oái, đôi giày cao gót mảnh khảnh của cô gõ “cộp cộp cộp” trên sàn nhà, cố gắng chạy theo bước chân anh.
Nhưng khi leo cầu thang, cô bị trẹo chân, cơn đau làm nước mắt lập tức trào ra.
“Đau quá Anh buông tôi ra, buông ra ”
Trạm Lục Hành dường như không nghe thấy, vẫn kéo cô vào phòng khách, rồi thẳng tay ném cô xuống sofa.
Giang Ly choáng váng, vừa đau cổ tay, vừa đau mắt cá chân.
“Anh bị thần kinh à ”
Cô giận dữ mắng, cúi đầu muốn xem xét vết thương ở chân.
Nhưng khi cúi người, cô nhận ra cổ áo váy mình quá thấp, dễ bị lộ. Lúc đưa chân lên, váy lại quá ngắn, chiếc quần an toàn bên trong cũng sẽ bị nhìn thấy.
Giang Ly vội vàng chỉnh lại tư thế ngồi.
Trạm Lục Hành thấy hành động của cô, liền hừ lạnh một tiếng đầy khinh bỉ.
Giả bộ đoan trang làm gì? Lúc ở quán bar, bao nhiêu bàn tay đã sờ soạng cô, bao nhiêu gã đàn ông đã mơ tưởng về cô trong đầụ