Bạch Tiểu Tiểu ngồi đó há hốc mồm nhìn Giang Ly. Sao cô ấy lại giỏi “câu dẫn” người khác đến thế? Đừng nói đàn ông, ngay cả cô cũng cảm thấy không thể chịu nổi.
Đột nhiên, một cơn đau nhói truyền đến từ chân, thì ra Giang Ly đang dùng gót giày cao nhọn đá cô, ra hiệu đừng đờ người ra mà mau chụp ảnh.
Bạch Tiểu Tiểu vội vàng giơ chiếc camera bút, bấm liên tục.
Sau khi chụp đủ ảnh, Bạch Tiểu Tiểu chọc nhẹ Giang Ly để báo hiệụ
Giang Ly, người vừa cười đùa sôi nổi, lập tức trở nên lạnh nhạt, chẳng buồn để ý đến người đàn ông trước mặt nữa.
Cô viện cớ đi vệ sinh, kéo Bạch Tiểu Tiểu vào góc khuất để kiểm tra ảnh chụp.
“Được chưa?”
Giang Ly hơi nhíu mày, nói “Chưa đủ thân mật.”
Bạch Tiểu Tiểu đề xuất “Lần đầu chưa có kinh nghiệm, lần sau cậu cứ lại gần hơn chút nữa.”
“Được.”
Dù sao cũng mới bắt đầu, câu thêm vài người nữa, nhất định phải chụp được những bức ảnh khiến cô hài lòng.
Trong căn phòng VIP trên tầng hai, nhân viên phục vụ đẩy cửa bước vào, cúi người đặt từng chai rượu lên mặt bàn đen bóng.
Lúc này, Trạm Lục Hành ngả người trên chiếc ghế sofa bọc da đen, kẹp điếu thuốc giữa hai ngón tay, nhả khói lười biếng.
Một mỹ nhân lả lướt chen lại gần anh.
“Trạm tổng, sao anh không uống rượu vậy? Em mời anh một ly nhé.”
Trạm Lục Hành liếc nhìn cô, có chút quen mặt.
Lúc nãy giới thiệu, nghe nói cô là một diễn viên nhỏ vừa mới nổi, từng đóng vai phụ trong một bộ phim chiếu mạng đình đám.
Anh nhếch môi, cười nhẹ, đáp, “Em đút thì tôi uống.”
Mỹ nhân xấu hổ đỏ mặt, làm bộ giận dỗi, “Đáng ghét quá mà.”
Cả đám người trong phòng ồn ào cười đùa, bắt đầu cổ vũ, chọc ghẹo.
“Mau lên nào Trạm tổng cho cơ hội rồi, không nhanh lên còn chờ gì nữa ”
Cô gái tên Mộng Dao, biết Trạm Lục Hành là người có tiền và địa vị cao nhất ở đây.
Nhưng chỉ nhìn khuôn mặt này thôi, dù anh không giàu, cô vẫn sẵn sàng.
Cô thẹn thùng, bưng ly rượu đến gần, đưa tới môi anh.
Trạm Lục Hành vẫn giữ giọng điệu đùa cợt, “Tôi nói là dùng miệng đút.”
Cả phòng lại náo nhiệt hẳn lên. Mộng Dao vừa xấu hổ vừa cuống, đặt ly rượu xuống, dùng nắm tay nhỏ đấm nhẹ anh, nũng nịu dựa vào lòng anh.
Tiếng huýt sáo, reo hò vang lên khắp nơi, mọi người càng thêm hứng thú đùa giỡn.
“Mộng Dao, tối nay đừng đi nữa. Tôi mở phòng, hai người tận hưởng một đêm xuân đi. Từ mai tôi sẽ gọi cô là chị dâu ”
“Gọi chị dâu bây giờ luôn cũng được Chị dâu, chị thấy tôi hiểu chuyện chứ?”
Mộng Dao vừa xấu hổ vừa đắc ý. Cô cố tình nói, “Nhưng em nghe nói Trạm tổng kết hôn rồi.”
Không khí trong phòng chững lại trong chốc lát, ngay lập tức có người phá vỡ bằng lời trêu chọc
“Không tính Người đó chẳng là gì cả. So với mỹ nhân như cô thì khác xa một trời một vực.”
“Cuộc hôn nhân đó là liên hôn gia tộc bất đắc dĩ. Loại tiểu thư nhà giàu ấy, chẳng ai xinh đẹp bằng cô đâụ Trạm tổng thích nhất là những cô gái xinh đẹp như cô.”
Trạm Lục Hành chưa bao giờ nhắc đến Giang Ly trước mặt người ngoài, lại càng hiếm khi về nhà.
Vì vậy, mọi người đều nghĩ rằng anh chán ghét cô, càng nói xấu cô càng hợp ý anh.
Mộng Dao nhìn Trạm tổng, cố tìm câu trả lời từ nét mặt của anh.
Trạm Lục Hành quả thực im lặng hơn. Cô chỉ cho rằng nhắc đến người phụ nữ đó khiến anh không vui, liền cọ người vào lòng anh nhiều hơn.
“Tiếng gì thế? Sao ồn ào vậy?”
“Bên ngoài đánh nhau rồi ” Một người em nhỏ từ ban công chạy vào, hớn hở báo tin.
“Gì cơ? ”
Nghe nói có đánh nhau, cả đám lập tức ùa ra xem.
Chỉ thấy bên dưới đông nghịt người lao vào nhau hỗn loạn, tiếng hò hét ầm ĩ, ghế và chai rượu bay loạn xạ.
“Trời ơi, đánh nhau dữ dội quá Vì sao vậy?”
“Hình như là tranh giành một người phụ nữ Chính là cô kia ”
Cả đám nhìn theo hướng chỉ tay.