⬅ Trước Tiếp ➡
Thẩm Ngang không phân biệt được cái gì gọi là nguy hiểm, nhưng cậu vẫn gật đầụ
Sau khi vào phòng Dịch Khuynh, Thẩm Ngang đeo cặp sách nhỏ cố gắng hết sức dịch chuyển cô đang ngồi trên ghế làm bài tập và cả chiếc ghế về hướng mình, duỗi ngón tay ra cho cô xem "Bí mật của em và chị, lành rồi."
Ngoại trừ băng cá nhân dán trên vết thương do dao cắt của cậu vài ngày trước, những chỗ khác hoàn toàn lành lặn.
Sợ Dịch Khuynh sẽ khóc òa lên vì vết thương của mình một lần nữa, mấy ngày nay Thẩm Ngang cũng không dám tự làm bản thân mình bị thương.
"Thế nên......" Thẩm Ngang ôm mặt Dịch Khuynh, nhìn chằm chằm vành mắt đỏ của cô, nghiêm túc nói, "Sẽ không làm đau chị."
Nhớ tới lời lẩm bẩm hoảng loạn của Dịch Khuynh mấy ngày trước, cậu hơi dừng lại, mặc dù không hiểu lắm, nhưng vẫn hứa hẹn với cô "Cũng sẽ không chết."
Dịch Khuynh bị cậu chọc cười.
Cô sờ vào gáy cậu, dùng giọng mũi sau khi khóc thì thào gọi tên cậu "Thẩm Ngang, không phải là em không bình thường, chỉ là em bị bệnh thôi."
Thẩm Ngang cũng không hiểu "bị bệnh" là gì.
Cậu chớp đôi mắt, hỏi những gì mà cậu hiểu "Chị còn đau không?"
Dịch Khuynh nhìn ngón tay dán băng cá nhân của cậụ
Cô suy nghĩ một lát, khịt mũi nói "Đaụ Chị sợ đau lắm."
Thẩm Ngang hơi căng thẳng, cậu cảm thấy mình có trách nhiệm phải bảo vệ Dịch Khuynh, không để cô bị đau nữa.
"Xin lỗi, sau này nhất định em sẽ cẩn thận." Cậu trịnh trọng hứa hẹn, gật đầu thật mạnh.
Gặp lại Thẩm Ngang chỉ là bước nhạc đệm nhỏ, Dịch Khuynh nhanh chóng quay trở lại với công việc.
Cuộc trò chuyện với đạo diễn Lương rất đơn giản thuận lợi, mạch não của hai người như được sinh ra từ một hệ thống, có thể hiểu ý nhau mà không cần quá nhiều lời, Dịch Khuynh rất thích đối tác làm ăn như vậy.
"Nhưng chị cảm thấy mình vẫn nên nghiên cứu và tìm hiểu một chút." Dịch Khuynh nghịch cây bút bi trên tay, "Chị xin nghỉ hai ngày để đi hẹn hò."
Trợ lý bị cô dọa sợ "Đi hẹn hò thật ạ?"
Dịch Khuynh gật đầu "Ừ, chị có quen một người làm công việc này."
Trợ lý cẩn thận hỏi "Vậy mục đích chị đi hẹn hò là để khảo sát...?"
"Nếu gặp được người thích hợp thì có thể nói chuyện khác nữa." Dịch Khuynh nửa đùa nửa thật nói.
Bên cạnh lập tức có trưởng nhóm của nhóm khác đến buôn chuyện "Dịch Khuynh, cô tính nói chuyện gì? Tôi còn nhớ tiêu chí "ông chủ gia đình" của cô."
"Cũng gần như vậy." Dịch Khuynh đã sớm miễn dịch với chuyện trêu đùa này, bình tĩnh nói, "Tôi không thích làm việc nhà, có người đàn ông thích nội trợ, nữ chủ ngoại nam chủ nội, tôi chỉ cần tìm một người có tính cách phù hợp thôi."
"Gì mà cô không thích làm việc nhà? Tự tin lên đi, cô không làm được việc nhà thì có."
"Ừm... Yêu cầu cụ thể hơn thì sao? Định nghĩa của một ông chủ gia đình là gì? Sẽ nấu cơm? Dọn dẹp vệ sinh?"
"Sinh con nữa Sao có thể quên được "
"Tôi cảm thấy điều quan trọng là phải đẹp trai, cực kỳ quan trọng."
Dịch Khuynh vừa sửa sang lại tư liệu vừa nghe bọn họ thảo luận nửa ngày trời, tiện thể cũng liên hệ Wechat với người bạn làm trong công ty môi giới hôn nhân, trò chuyện đôi câu, sau đó mới đưa ra bản tổng kết dưới sự thúc giục của mọi người "Dịu dàng và ân cần, đảm đang việc nhà, nhan sắc là dệt hoa trên gấm?"
"Oa chị nhìn em đi, em biết nấu cơm này, giới tính không quan trọng."
"Thế dựa theo tiêu chí này, bây giờ cô đã gặp được đối tượng phù hợp chưa?" Trưởng nhóm bên cạnh tò mò hỏi.
Dịch Khuynh hơi khựng lại.
"Có chuyện Cô làm sao đây " Trưởng nhóm lập tức phấn chấn hẳn lên, cô ấy cười tủm tỉm dùng khuỷu tay chọc Dịch Khuynh, "Đối tượng như vậy không dễ tìm, nên ra tay thì mau ra tay đi."
Dịch Khuynh kiên quyết từ chối "Tôi có giới hạn của đạo đức làm người, sẽ không ra tay với trẻ nhỏ."
Trưởng nhóm nữ do dự ".... Đã thành niên chưa?"
"......" Dịch Khuynh ngập ngừng "Rồi."
⬅ Trước Tiếp ➡