⬅ Trước Tiếp ➡
Cái khác không nói, Thẩm Việt từ hồi mười tuổi đã không đánh lại Thẩm Ngang.
Vì thế Thẩm Việt lập tức biết điều giơ hai tay lên đầu hàng, miễn cho lại bị đánh "Anh chỉ có chút tò mò thôi, hơn nữa dù gì hôm nay anh cũng giúp mày mà phải không?"
Thẩm Ngang không nói lời nào cúi đầu, thoạt nhìn khá bực bội, bật sáng màn hình lên rồi lại tắt, rồi lại đi tắt chế độ im lặng, như thể sợ bỏ lỡ âm thanh thông báo tin nhắn nào đó.
Thẩm Việt nhìn mà mắc cười, nói đùa "Chẳng lẽ mày muốn giấu chị ấy mãi sao?"
"......" Thẩm Ngang nhìn anh ta.
Dù Thẩm Ngang chưa nói gì, nhưng Thẩm Việt đã hiểu lời ngầm của cậụ
Tâm trạng Thẩm Việt phức tạp đè lên bả vai Thẩm Ngang, động tác nhẹ vô cùng "Em trai, mày đừng như vậy, làm anh rất muốn vì việc nghĩa bán đừng mày báo cảnh cát."
Thẩm Ngang ghét bỏ hất mạnh tay anh ta ra.
"Anh hỏi chút nhé, chỉ một chút thôi." Thẩm Việt hạ giọng, "Mày có thể giả ngoan, nhưng nếu có một ngày Dịch Khuynh phát hiện ra mày lừa chị ấy thì làm sao bây giờ?"
Thẩm Ngang thờ ơ cạy một vết sẹo nhỏ trên cánh tay mình "Giả vờ cả đời thì sao."
Thẩm Việt thở dài, vỗ lên vai Thẩm Ngang hai cái, lại bị người ta không kiên nhẫn hất ra lần thứ hai.
Ba Thẩm còn đang nghĩ mãi cũng không tìm ra thuốc trong phòng khách của mình ở đâu, mẹ Thẩm đi từ trong phòng bếp ra tò mò hỏi "Thẩm Ngang, con nấu cơm ở nhà à? Một mình dùng nhiều bát vậy ư?"
"Tuổi dậy thì ăn nhiều cũng bình thường mà mẹ, chứng tỏ Thẩm Ngang còn có thể cao lên." Thẩm Việt mỉm cười đi vào phòng bếp, nhân tiện giải đáp thắc mắc của mẹ Thẩm.
Tính cách hai vợ chồng nhà họ Thẩm đều tùy tiện, Thẩm Ngang lo lắng hai người họ vừa nhìn thấy Dịch Khuynh đã làm lộ cũng không phải là không có lý do.
Ngay cả Thẩm Việt, nếu không phải do cơ duyên trùng hợp, cũng sẽ không biết bí mật về Dịch Khuynh của Thẩm Ngang.
Nghĩ đến đây, Thẩm Việt theo bản năng mà quay đầu lại nhìn thoáng qua Thẩm Ngang ngồi trên ghế sô pha.
Đúng lúc này, di động của Thẩm Ngang vang lên một tiếng.
Thẩm Ngang vốn giống như đám mây đen khổng lồ ôm chân ngồi trên sô pha lập thức ngồi bật dậy, cầm điện thoại đi vào trong phòng mình, trước khi đóng cửa phòng lại còn ném cho Thẩm Việt một cái nhìn trừng mắt cảnh cáo.
"Thật sự muốn dùng chiến lược "giấu diếm" sao?" Thẩm Việt buồn cười lắc đầụ
Thẩm Ngang trở tay đóng cửa phòng, ngã xuống giường, giơ điện thoại trước mắt đọc một hồi tin nhắn của Dịch Khuynh Chị về đến nhà rồi. , sau đó mới mở danh sách biểu tượng cảm xúc ra, cẩn thận gửi lại cho Dịch Khuynh một nhãn dán Con mèo giơ ngón tay cái.ipg .
Sau đó cậu suy nghĩ một lúc, chậm rãi nhập vào Có thể em sẽ dọn qua sớm, trường dạy lái xe hình như cũng ở gần đó.
Thật ra Thẩm Ngang vẫn chưa đăng ký học lái xe.
Đúng hơn là, trước khi Dịch Khuynh hỏi cậu hôm nay, cậu chưa bao giờ nghĩ đến việc thi bằng lái xe rắc rối này.
Dịch Khuynh trả lời rất nhanh Nếu dọn vào cuối tuần thì chị có thể tới giúp.
Thẩm Ngang bỗng mỉm cười, ngón tay đặt trên bàn phím dừng lại hồi lâu, rồi mới gõ chữ Em mời chị ăn cơm.
Việc chuyển nhà nặng nhọc này đương nhiên sẽ không để Dịch Khuynh giúp đỡ, nhưng cơ hội gặp mặt tiếp xúc +1, Thẩm Ngang không thể nào bỏ qua.
Thẩm Ngang căng cứng cơ thể ngồi dậy, nhìn lướt qua giá sách và máy tính xách tay trên bàn.
...... Nhưng có một số thứ phải giấu đi trước, khi chuyển nhà không thể để Dịch Khuynh nhìn thấy.
Đại khái là do ảnh hưởng của việc được gặp Dịch Khuynh một lần nữa, buổi tối khi chìm vào giấc ngủ, Thẩm Ngang lại mơ thấy chuyện hồi nhỏ.
Từ khi cậu còn rất nhỏ đã ý thức được mình "không bình thường", bởi vì bên cạnh cậu có đối tượng tham chiếu là Thẩm Việt "bình thường".
⬅ Trước Tiếp ➡