⬅ Trước Tiếp ➡
Ứng Hạo ngồi trở về, thắt dây an toàn, ừ một tiếng, sau đó khởi động xe. Chiếc xe vào nhập dòng xe cộ, lúc này mưa ít đi một chút, nhưng như cũ có bọt nước theo cửa sổ đi xuống, trong xe thực an tĩnh, hai người đều không có nói chuyện. Mạnh Thiển Thiển nhìn phong cảnh bên ngoài, người quen thuộc xa lạ nhất bất quá như vậy.
Xe chạy vào đại học Hải Thành, nhìn đến ký túc xá ở cách đó không xa, Mạnh Thiển Thiển bụng đột nhiên đau một trận,là cảm giác đau khi tới kỳ.
Nhà dột còn gặp mưa suốt đêm cũng chỉ như vậy. Mạnh Thiển Thiển hít sâu một hơi nói “Học trưởng, anh đem xe ngừng ở lối vào, tôi chính mình đi qua là được.”
Cổng vào đến ký túc xá kia có mấy khu dạy học, có mái hiên, sẽ không mưa ướt. Ứng Hạo sau khi nghe xong, xe chậm rãi dừng lại, trong xe lúc này nhiệt độ rất cao, đặc biệt là ghế dựa Mạnh Thiển Thiển, như là muốn đem lạnh lẽo trên người cô biến mất, Ứng Hạo đầu ngón tay mở ra cổ áo, cổ có một chút mồ hôi.
Cửa xe mở ra, Mạnh Thiển Thiển chân bước ra, đau đớn làm cô không có tâm tư nói cái khác, phanh một tiếng đóng cửa lại, cô nhìn mái hiên, cách vài chục bước, khẽ cắn môi là có thể đi qua.
Ứng Hạo nghe cửa xe đóng lại, không có lập tức lái xe, anh nhìn phía trước nửa ngày, sau đó nghiêng đầu nhìn thân ảnh của cô.
Mưa không lớn.
Nhưng là thân ảnh của cô thoạt nhìn không thích hợp.
Ứng Hạo giữa mày nhăn lại vài phần, ngay sau đó mở cửa xe, bước đi xuống, một phen nắm lấy cánh tay của cô. Mạnh Thiển Thiển đau đến bực bội, cô chỉ nghĩ chạy nhanh trở về ký túc xá, đang chuyên chú ánh tay thình lình bị nắm chặt, cô không cần nghĩ ngợi mà quát “Anh đừng chạm vào tôi ”
“Anh không thể chạm vào em?” Ứng Hạo trực tiếp hỏi lại, “Anh vì sao không thể chạm vào em.”
Nói xong lời này, Anh khom lưng đem cô trực tiếp bế lên, đi nhanh mà hướng đến mái hiên, không có mưa quá to, Mạnh Thiển Thiển đau đớn phảng phất hòa hoãn rất nhiều, cô đứng vững thân mình liền đẩy Ứng Hạo ra.
Ứng Hạo bị cô đẩy ra, tựa hồ nháy mắt thanh tỉnh, nhìn bộ dáng của cô, anh nâng lên đồng hồ, xem ngày trên mặt đồng hồ. Thiển Thiển em lại không nhớ được thời gian đến kỳ.
Anh buông cánh tay ra, nhìn cô.
Mạnh Thiển Thiển hòa hoãn lại, nâng lên đôi mắt, mắt hạnh hàm chứa ẩn nhẫn đau đớn, thanh âm cô thực mềm, “Tôi không có việc gì.”
“Học trưởng, anh đi về trước đi.”
Một câu, đem quan hệ hai người phân đến sạch sẽ.
Tác giả có lời muốn nói Này chương tiếp tục 100 cái bao lì xì, ngày mai thấy.
“Thiển Thiển nannan” thanh âm Chu Ngạn truyền đến, ngay sau đó cầm ô bước đến bậc thang, một cái áo khoác trực tiếp phủ ở trên vai Mạnh Thiển Thiển, Mạnh Thiển Thiển chịu đau nhìn về phía Chu Ngạn, “Học trưởng.”
Chu Ngạn thấy cô như vậy, rất đau lòng, không nghĩ tới cô bị ướt như vậy. Anh ấy nhìn về phía Ứng Hạo, “Em ấy sao lại bị thế này?”
Ứng Hạo đứng ở mép mái hiên, có một chút bọt nước chảy xuống, nhỏ giọt ở trên vai vai anh, anh an tĩnh mà liếc mắt nhìn Mạnh Thiển Thiển một cái, nói “Em ấy cơ thể không thoải mái, cái này cậu tự mình hỏi cô ấy đi.”
“Cậu chăm sóc cô ấy đi, tôi đi trước.” Nói xong, anh xoay người đi xuống bậc thang, hứơng xe hơi đi đến. Mạnh Thiển Thiển nhìn chằm chằm bóng dáng của anh, ở trong nháy mắt đôi mắt ướt đẫm, lại hung hăng mà nghẹn trở lại. Chu Ngạn cúi đầu nhìn Mạnh Thiển Thiển, “Em làm sao vậy?”
Nước mắt theo má cô chảy xuống, biến mất vào trong cổ áo.
Mạnh Thiển Thiển cười lắc đầu, nói “Chính là bụng em có chút đaụ”
“Anh đưa em trở về ký túc xá, em gặp mưa như thế nào không nói....” Chu Ngạn vuốt cánh tay cô thấy ướt đẫm, có chút ảo não chính mình không đủ chu đáo, cái này cũng chưa nghĩ đến.
⬅ Trước Tiếp ➡