Một ngụm uống xong, Ứng Hạo buông ly rượu, ngồi trở về, Lâm Phiêu cười dựa trên bả vai anh, đôi mắt nhìn Mạnh Thiển Thiển, từ vào khi vào cửa đến nay, Ứng Hạo liền xem cũng chưa xem Mạnh Thiển Thiển, giác quan thứ sáu của cô ta cuối cùng có thể ngủ đông. Cô ta thấp giọng nhắc nhở Ứng Hạo, “Đừng uống quá nhiềụ”
Ứng Hạo liếm rượu ở khóe môi nói “Chính em cũng nên uống ít chút.”
“Vậy anh nhìn em a, em một khi cao hứng nói không chừng liền uống lên rất nhiềụ”
Ứng Hạo cười, không có trả cô ta.
Mạnh Thiển Thiển cách bọn họ thật gần không xa, thanh âm Lâm Phiêu kia là thật là dễ nghe, khi làm nũng càng làm cho người khó có thể sánh được. Cô chống cằm, nhìn Thường Tuệ Tuệ chạy tới cùng các học trưởng học tỷ ca hát, Chu Ngạn lấy qua nước trái cây đưa cho Mạnh Thiển Thiển, “Học muội nghĩ có đến bài hát nào không ? Anh chọn cho em.”
“Không hát a.” Mạnh Thiển Thiển vuốt cái ly, cười lắc đầụ
Chu Ngạn cười hỏi “Thẹn thùng?”
Mạnh Thiển Thiển nhìn Chu Ngạn, lại cười lắc đầụ
“Vậy em trước kia từng ca hát sao?”
Mạnh Thiển Thiển “Hát a, bất quá bạn thân em càng thích hát.”
“Anh chọn cho em.”
Mạnh Thiển Thiển lại lắc đầụ
Cô không thể hát, trước kia khi hát Ứng Hạo liền nói miệng cô, nói cô ca hát mềm như bông, giống..... Cô không dám hát, cũng không có gì tâm tư để hát.
Cô nghĩ nghĩ, “Học trưởng, anh hát đi.”
Chu Ngạn sửng sốt, cười.
Đường Tuyển ở phía sau nghe được chua lòm, anh ấy trực tiếp ngồi ở bên người Mạnh Thiển Thiển, “Học muội, em là cảm thấy anh rất dong dài sao? Về sau học trưởng tuyệt không phiền em như vậy, ang đây phát WeChat cho em, em có thể trả lời không?”
Mạnh Thiển Thiển sửng sốt, cô nhìn về phía Đường Tuyển, kinh ngạc anh ấy tựa hồ hiểu lầm, cô lắc đầu, “Học trưởng, em không cảm thấy anh dong dài.”
“Không cảm thấy anh dong dài sao, vậy là tốt rồi, WeChat của anh em nhớ trả lời nha.” Đường Tuyển cười ra má lúm đồng tiền, không đợi cô nói xong trực tiếp quyết định.
Mạnh Thiển Thiển theo bản năng mà nhìn Chu Ngạn một cái.
Chu Ngạn cười mà không nói, đôi mắt nhiều ít có chút gợn sóng, nhưng Mạnh Thiển Thiển nhất thời nhìn không ra.
Lâm Phiêu ở bên cạnh cũng nghe đến đối thoại bên này, cô ta kéo cánh tay Ứng Hạo, có chút kinh ngạc nói “Cho nên hai bạn cùng phòng của anh đều thích Thiển Thiển học muội sao?”
Ứng Hạo rũ mắt bấm di động, “Có khả năng.”
“Chậc, học muội rất lợi hại.” Lâm Phiêu lại nhìn Mạnh Thiển Thiển một cái, muốn nói rất xinh đẹp cũng không phải, nhưng xác thật có loại khí chất làm người ta muốn che chở.
Cô ta tiến lên, hôn sườn mặt Ứng Hạo một chút.
Ứng Hạo giữa mày nhăn lại thực rất nhỏ sau đó nhìn cô ta.
Lâm Phiêu cười, giả bộ hồ đồ.
Ứng Hạo “Ta đi hút điếu thuốc.”
Nói xong, từ trên sô pha đứng lên, khom lưng nắm lấy lên trên mặt bàn hộp thuốc cùng bật lửa, tay cắm túi quần đi ra ngoài. Lâm Phiêu dựa vào sô pha, ôm cánh tay, nhìn bóng dáng anh đi ra ngoài, trong mắt mang theo một chút giãy giụa.
Thường Tuệ Tuệ uống rượu, uống vẫn là rượu ngon, mà cô trước kia lại căn bản không uống qua, có thể nghĩ, cô say. May mắn KTV cách đại học Hải Thành không xa, có thể đi đường trở về, Mạnh Thiển Thiển cùng Diệp Lam một trái một phải mà đỡ đường đi nghiêng ngả lảo đảo Thường Tuệ Tuệ trong miệng ở hát vang, Chu Phương cầm túi nhỏ của bốn người.
Đi ra TKV, Chu Ngạn cùng Đường Tuyển từ phía sau theo kịp, Chu Ngạn tay cắm ở túi quần, đi bên người đến Mạnh Thiển Thiển, Mạnh Thiển Thiển quay đầu liếc anh ấy một cái.
Chu Ngạn mỉm cười, “Cùng nhau trở về.”
Mạnh Thiển Thiển cười, “Được a.”
Đường Tuyển cười tủm tỉm mà gọi “Học muội, cần giúp đỡ không?”
Mạnh Thiển Thiển lắc đầu “Không cần.”
Đường Tuyển cười cắn điếu thuốc, đi lên trước, lấy đi túi trong tay Chu Phương, nói “Tới tới tới, anh giúp các em cầm.”