Sáng sớm ngày hôm sau, dù Dạ Chỉ đã cố gắng di chuyển nhẹ nhàng nhất có thể nhưng Ninh Nhứ vẫn tỉnh dậy, mắt còn lim dim trong chốc lát. Nàng khoác áo ngoài vào, nói “Để thiếp thay áo cho Vương thượng.”
Trong thời gian hai người thành thân, ngoài chuyện phòng the, nàng hiếm khi làm điều gì khác cho chàng. Mặc dù trong lòng nàng vẫn còn khúc mắc, nhưng dù sao họ cũng đã quen biết nhiều năm, suy cho cùng cũng còn vài phần tình nghĩa.
Thấy Dạ Chỉ ưng thuận, Ninh Nhứ lấy y bào màu đen mặc vào cho chàng, cẩn thận thắt nút, bỗng dưng eo nàng bị siết chặt, cánh tay nam nhân vòng qua ôm nàng trong khi hai tay nàng đang ngăn cách giữa hai người.
Ninh Nhứ có chút lúng túng quay mặt đi, nàng nói “Chàng làm gì vậy…”
Ánh mắt Dạ Chỉ như đốt cháy hai má nàng, nàng có thể cảm nhận rõ ràng nhịp tim đang đập của chàng, hơi thở nóng ẩm đến gần hơn, môi cũng sắp chạm vào môi nàng. Nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ hoảng hốt của nàng, chàng bỗng dưng hoàn hồn, sau đó buông nàng ra rồi xoay người bước đi.
Ninh Nhứ lui về sau vài bước, nàng có hơi bối rối, chắc là vừa rồi chàng muốn hôn nàng… Thế nhưng sao lại rời đi mà chẳng nói một lời.
Dạ Chỉ vừa bước ra khỏi cửa điện thì một đoàn người hầu liền đi theo. Chàng vừa đi vừa nghĩ, trước đây chàng sợ nhất là làm ra chuyện khiến nàng không vui, nhưng hiện giờ vì sao lại không thể kiềm chế bản thân được nữa.
Từ khi thành hôn với nàng, chàng dường như càng ngày càng không được sáng suốt…
…
Dạ Chỉ hơi đau đầu nên tan triều sớm, chàng đi tìm Ninh Nhứ nhưng không thấy nàng đâu, nghĩ thầm có lẽ nàng cùng A Nguyệt đi dạo ở hoa viên. Chàng ngồi xuống trước bàn, chợt nhìn thấy một chiếc túi thêu tinh xảo đặt trong hộp kim chỉ.
Sau khi nghĩ kỹ, chàng nhận ra đây có lẽ là quà sinh thần mà Ninh Nhứ chuẩn bị cho mình.
Ninh Nhứ từ bên ngoài trở về, thấy Dạ Chỉ đang bất động nhìn chằm chằm túi thêu trên bàn, nàng đặt áo khoác xuống, nói “Vốn dĩ tối qua muốn tặng cho chàng, nhưng hôm qua chàng... làm ta không tặng được…”
Mặt Dạ Chỉ ửng đỏ, cầm túi thêu lên cẩn thận ngắm nhìn, chàng ho khan nói “Hoa văn sơn thủy này nhìn quen thế…”
“Chàng còn dám nói… Chàng bảo cái trước kia đã mất rồi nên ta thêu lại một cái giống hệt cho chàng.”
Lời nói của Ninh Nhứ có ý oán trách chàng, Dạ Chỉ cũng tự biết mình đuối lý, đem túi thêu ấn chặt lên ngực, thề son sắt “Lần này ta nhất định sẽ không làm mất nữa.”
Cái túi thêu kia chàng đã rất cẩn thận mang theo trên đường trở về từ Nam Chiêu Quốc. Sau đó bị Phụ vương chàng bắt gặp, cho rằng chàng chần chừ không chịu về là do ở Nam Chiêu quốc chìm đắm trong mỹ sắc nên đã ra lệnh đốt hết toàn bộ những món đồ nhỏ đó. Khi ấy chàng còn buồn bực trong một thời gian dài.
Tuy chàng hiểu rõ hàm nghĩa khi tặng túi thêu nhưng chàng đồng thời cũng hiểu hành động của Ninh Nhứ không hề mang chút tình ý nào cả. Lúc nàng lần đầu tiên tặng túi thêu cho chàng, chàng vừa kinh ngạc vừa vui sướng hiểu lầm ý nàng nên đã lỗ mãng mạo phạm nàng, giờ nghĩ lại chàng cảm thấy vô cùng hối hận.
Vào ngày lễ Khất Xảo năm ấy, Ninh Nhứ đã đích thân tặng chàng một chiếc túi thêu xiêu xiêu vẹo vẹo, nhưng chàng lại cảm thấy mình đã nhận được trân bảo. Lúc đó chàng đoán Ninh Nhứ cũng có tình cảm với chàng, nhất thời mừng rỡ như điên, đứng như trời trồng tại chỗ.
Khi đó Ninh Nhứ thấy chàng vẫn chậm chạp không chịu nhận liền nói “Huynh đừng ngại xấu, cái đẹp hơn ta đã tặng cho Cảnh Niên ca ca rồi.”
Dạ Chỉ kích động đến mức không nghe lọt tai nàng đang nói gì, nắm tay nàng rồi hôn lên trán nàng. Sau khi nàng hét lên bước lùi lại, tâm tình chàng vẫn chưa hết kích động. Mãi cho đến khi nàng giận dỗi ném chiếc túi lên người chàng, chàng mới mơ hồ nhận ra mình đã hiểu lầm.
Khi đó Ninh Nhứ vừa mới biết đến những loại đồ vật này của nữ nhi, nàng không biết ý nghĩa của việc tặng túi thêu, khiến chàng vui mừng vô ích.
Từ đó về sau Ninh Nhứ xem chuyện bị chàng cưỡng hôn là chuyện đáng xấu hổ nhất, Dạ Chỉ phải dùng mọi cách để xin lỗi nàng mới được nàng tha thứ.
Những hồi ức này không mấy tốt đẹp, Dạ Chỉ lắc đầu, không nghĩ đến nữa.