⬅ Trước Tiếp ➡
Quyền Mạch Ngự bị Tư Tuyết chọc cười, nhìn Tư Tuyết bằng đôi mắt sâu thẳm “Nha đầu, ngươi thật là dũng cảm, dám nói như vậy với trẫm. Tên của ngươi là gì?”
Ban đầu hắn không nghĩ đến chuyện sẽ giữ Tư Tuyết lại bên cạnh mình. Nàng chỉ là một nữ nhân tay không tấc sắt, chỉ biết gây thêm vướng víu mà thôi. Nhưng vào lúc này, hắn lại có một suy nghĩ khác rằng có lẽ ngày tháng sau này sẽ không còn nhàm chán khi có nữ nhân này ở bên, hoặc là có nàng ở bên người thì con đường chinh phạt sau này sẽ không quá gian khổ.
Hiển nhiên Tư Tuyết không biết Quyền Mạch Ngự đang nghĩ gì trong đầu, nên khi hắn hỏi, nàng trả lời
“Ta tên là Tư Tuyết.”
“Tuyết ở trong chữ nào?” Quyền Mạch Ngự lại hỏi.
“Tuyết của bông tuyết.” Tư Tuyết tùy ý trả lời, mắt nhìn vào không trung, tựa hồ là đang ngắm phong cảnh.
Mùi máu tươi đã nhạt dần đi theo những cái điểm chân của Quyền Mạch Ngự. Không khí ở thời cổ đại rất trong lành, Tư Tuyết có muốn không thích nơi đây cũng rất khó.
Quyền Mạch Ngự nhìn nàng, cẩn thận đánh giá nàng một phen. Tư Tuyết đang mặc một bộ váy dài lộ ra cánh tay và chân trắng như tuyết, cách ăn mặc như vậy đúng là quá buông thả. Mái tóc dài của nàng đang tung bay theo chiều gió, đôi mắt sáng ngời của nàng đang nhìn cảnh vật xung quanh.
Hắn đưa nha đầu này bay lên cao như thế, nàng không những không sợ mà còn thích thú?
“Nha đầu này, ngươi không sợ sao?” Quyền Mạch Ngự nhịn không được hỏi một câụ
Tư Tuyết lấy lại tinh thần, nhìn Quyền Mạch Ngự với vẻ hơi thắc mắc “Sợ? Vì sao lại phải sợ?”
Đột nhiên ánh mắt của Quyền Mạch Ngự nhìn Tư Tuyết lạnh đi mấy phần, đồng thời cũng càng thêm thâm thúy. Môi mỏng của hắn mím chặt, hắn không nói thêm gì nữa.
Lúc này, Tư Tuyết mới giật mình nhận ra hành động vừa rồi của mình ngu ngốc đến thế nào. Trong mắt Quyền Mạch Ngự, nàng chỉ là một nữ nhân bình thường không biết võ công, nàng nói nàng không sợ, như vậy không phải chứng tỏ nàng là một người can đảm hơn người thường sao.
Can đảm hơn người thường, chỉ có hai loại, hoặc là đã trải qua huấn luyện, hoặc là tên điên. Hiển nhiên, nàng là loại người phía trước.
“Mà này, ngài tên gì?” Tư Tuyết lắc đầu, không suy nghĩ lung tung nữa mà bắt đầu nói chuyện với Quyền Mạch Ngự.
Quyền Mạch Ngự cúi đầu nhìn nàng, lạnh nhạt hỏi “Ngươi không biết trẫm sao?”
Tư Tuyết thành thật lắc đầụ
Điều này làm Quyền Mạch Ngự rất kinh ngạc, nữ nhân này vậy mà không biết hắn, nàng đứng trên Cô Vực Quốc mà lại không biết hắn ư? Mà trông nàng có vẻ không giống như đang nói dối.
“Quyền Mạch Ngự.” Im lặng cả buổi, Quyền Mạch Ngự chỉ nói ba chữ.
Tư Tuyết như đang suy nghĩ cái gì, gật đầụ Bây giờ nàng đã có vài manh mối, đầu tiên, nam nhân này là một người có võ công cao cường, là hoàng thượng của một đất nước là tên Vô Cực, tên là Quyền Mạch Ngự.
Trong lúc suy tư, Quyền Mạch Ngự đã đưa nàng xuống dưới đất.
Nơi này ở giữa sườn núi, vừa vặn có một cái hang động rất bí mật, Quyền Mạch Ngự đưa Tư Tuyết vào đó.
Vết thương của Tư Tuyết bị đụng phải, Tư Tuyết nhe răng trợn mắt một lát rồi mới trở lại bình thường.
Tư Tuyết ngước mắt nhìn Quyền Mạch Ngự “Ài, ngươi ở một mình trên núi này làm gì vậy?”

⬅ Trước Tiếp ➡