⬅ Trước Tiếp ➡
“… Đừng chạm vào tôi!”
Mộ Niệm Đồng mẫn cảm, co rúm người lại, chụp bay bàn tay anh, nước bắn tung tóe văng hết lên mặt anh.
“Sao lại không được chạm vào?”
Anh cười tà mị, rướn người, ghé sát vào tai cô, gằn từng chữ, “Nơi này, từng cất chứa tôi, chẳng lẽ em quên rồi sao?”
“…”
Trái tim Mộ Niệm Đồng như bị cái gì chặn lại. Cô xấu hổ vô cùng, muốn đẩy anh ra. Anh lại túm chặt lấy tay cô, kéo cô trở lại.
“Phụ nữ mà không thành thật thì chẳng đáng yêu chút nào. Em rõ ràng thích tôi chạm vào em, đúng không nào?”
“Đừng nói nữa!”
Mộ Niệm Đồng không nhịn được nữa, cô hít mạnh một hơi, lắp bắp nói: “Quan hệ của chúng ta, kết thúc ở đây. Qua hôm nay, anh đừng dây dưa tôi.”
“Vì sao?”
“Bởi vì…” Cô ngẩng mặt, gằn từng chữ, “Tôi đã kết hôn.”
Tối hôm qua, chỉ là màn trả thù mà thôi!
Mối quan hệ này nên đặt dấu chấm hết ngay bây giờ!
Mộ Niệm Đồng đứng lên, bước ra khỏi bồn tắm. Sau lưng cô, người đàn ông dựa vào cạnh bồn, lúm đồng tiền nở rộ, “Đồng Đồng, chúng ta còn sẽ gặp lại.”
Cô không quay đầu lại, lạnh nhạt nói: “Chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra.”
“Sẽ.”
Người đàn ông lại tỏ ra vô cùng cố chấp. Không biết là anh đang cố ý đối nghịch với cô hay là cố ý muốn chọc tức cô? Anh trầm giọng nói: “Nhớ kỹ tên tôi, Lục Cảnh Kiều.”
“Vô nghĩa.”
Mộ Niệm Đồng lạnh lùng trừng mắt nhìn anh một cái rồi đẩy ra phòng tắm, đi thẳng ra ngoài.
Cô vội vàng mặc quần áo, như một binh sĩ trốn chạy, hốt hoảng rời đi khách sạn.
Cô điên rồi!
Cô chắc chắn là điên rồi mới làm chuyện điên rồ này!
Vì sao lại làm chuyện này cơ chứ?
Chỉ vì trả thù thôi sao?
Và rồi lợi dụng chính thân thể mình?
Quá ngu ngốc!
Tiếng nói của người đàn ông phảng phất như vẫn còn bên tai cô, “Đồng Đồng, chúng ta sẽ còn gặp lại!”
Tối qua cô đã đi đâu?
Đứng trước cửa nhà, Mộ Niệm Đồng mệt mỏi móc chìa khóa, mở cửa. Vừa mới đi vào vài bước, giữa hai chân cô đột nhiên truyền đến cơn đau như bị xé rách.
Cô nhớ lại hồi nhỏ, cô từng đọc truyện “nàng tiên cá”. Nàng tiên cá muốn biến thành người, cô ấy đã biến chiếc đuôi của mình thành chân của con người. Nhưng chính vì vậy mà cô ấy đã phải trả một cái giá rất lớn. Mỗi lần bước đi, cô sẽ phải chịu đau đớn như đang bước đi trên các lưỡi dao.
Bây giờ, chẳng phải cô cũng rất giống nàng tiên cá sao?
Vì trả thù anh ta mà cô cũng phải trả một giá lớn.
Vừa đóng cửa lại, sau lưng liền truyền đến giọng nói lạnh lẽo của người đàn ông.
“Tối qua cô đã đi đâu?”
Mộ Niệm Đồng chẳng nói gì, cô bình tĩnh nhìn anh ta.
Lục Tuấn Ngạn, quần áo chỉnh tề ngồi trên sofa. Hôm nay anh ta không đi làm mà ở nhà đợi cô?
Chắc là tối hôm qua thấy cô bỏ đi mà không nói gì mới cố ý chờ cô về nhà để có thể đúng lý hợp tình mà hỏi tội cô?
Mộ Niệm Đồng ngoài cười mà trong không cười nhìn anh ta. Sau đó, cô lơ anh ta đi, xoay người định đi vào phòng làm việc để chuẩn bị đến bệnh viện cho kịp giờ làm.
Lục Tuấn Ngạn thấy cô coi mình như không khí thì khó chịu vô cùng.
Anh ta bước một bước dài xông lên trước, túm lấy cổ tay cô, giận dữ hỏi: “Tối hôm qua cô đã ở cùng ai?”
Mộ Niệm Đồng trào phúng cười, thản nhiên xoay người lại, bình thản nhìn anh ta. Cô lạnh lùng hỏi: “Tôi đi đâu, ở bên ai, thì có liên quan gì tới anh Lục?”
Vớ vẩn!
Cô lại dám đúng lý hợp tình như vậy hỏi lại anh ta?
Trong cơn giận dữ, Lục Tuấn Ngạn nói mà không lựa lời, “Mộ Niệm Đồng, tốt nhất là cô xem lại thân phận của mình đi! Cô là vợ của Lục Tuấn Ngạn này, có cưới hỏi đang hoàng. Việc chồng hỏi vợ đi đâu chẳng phải là lẽ thường sao?”
⬅ Trước Tiếp ➡