⬅ Trước Tiếp ➡
Nhìn dáng vẻ ngượng ngùng khó xử của cô, hàu kết Cố Cảnh Đình khẽ trượt một cái.
Cơ thể trắng trẻo hoàn hảo của cô như ẩn như hiện dưới làn nước dập dềnh, càng thêm quyến rũ.
Chú thỏ nhỏ trước ngực tuy bị tay cô che mất nhưng anh vẫn có thể tưởng tượng ra cảnh xuân tươi đẹp.
Bụng dưới lập tức dấy lên ngọn lửa bất chính, khiến ánh mắt Cố Cảnh Đình như sâu thêm.
Anh trở tay nắm lấy cánh tay Kiều Vãn, bá đạo cưỡng chế kéo Kiều Vãn ra khỏi bồn tắm, sau đó chân anh bước dài, cơ thể ngồi vào bồn tắm, tiện tay còn ôm Kiều Vãn vào trong lòng, để cô ngồi trên người anh.
Kiều Vãn chỉ cảm thấy nhiệt độ của nước trở nên nóng rực, khiến hô hấp cô bắt đầu nóng lên.
"Anh tắm trước đi, tôi ra ngoài." Kiều Vãn không dám tưởng tượng những chuyện xảy ra tiếp theo, theo bản năng muốn trốn chạy.
Nhưng Cố Cảnh Đình sao có thể cho cô cơ hội chạy trốn? Cô vừa đứng dậy, hai tay Cố Cảnh Đình liền nắm lấy hông cô kéo mạnh xuống.
"A " Kiều Vãn ngửa đầu kêu đâụ
Anh cứ như thế, không hề báo trước, không có dạo đầu đã mạnh mẽ chiếm lấy cô.
Không phải lần đầu tiên trải qua chuyện thế này, nhưng cơ thể của Kiều Vãn vẫn rất ngây ngô, giống như đoá hoa mềm mại lần đầu nở rộ, làm người khác thương yêu nhưng lại khiến Cố Cảnh Đình không nhịn được muốn hung bạo tàn phá.
Giống như tướng quân đánh trận trên chiến trường, mỗi một lần Cố Cảnh Đình tiến công đều không để lại lối thoát.
Kiều Vãn chỉ cảm thấy Cố Cảnh Đình lúc này hung ác đến mức đáng sợ, cánh tay cô ôm chặt lấy Cố Cảnh Đình, móng tay để lại từng vệt đỏ sau lưng anh.
Cô ra tay càng ác, động tác công thành đoạt đất của anh càng dữ tợn.
Kiều Vãn cảm giác bản thân lúc này giống chiếc thuyền con trôi dạt giữa mưa gió, không có điểm tựa, chỉ có thể ôm chặt người đàn ông trước mắt.
Cuối cùng, cô cũng không thể chịu nổi sự thân mật mãnh liệt của anh, buông lỏng khớp hàm vốn cắn chặt, trong miệng phát ra từng lời xin tha.
"Tứ gia, xin anh, đừng làm nữa, thật sự đừng làm nữa..."
Cố Cảnh Đình không để ý đến lời cầu xin của cô, ngược lại vì tiếng xin tha của cô như mèo kêu, tà hoả lại càng bùng lên.
Căn phòng tắm vốn rất ấm áp rơi vào nóng bỏng kịch liệt, kiều diễm cả phòng.
Sau khi Kiều Vãn được Cố Cảnh Đình bế ra khỏi phòng tắm đã mệt tới nỗi ngay cả ngón út cũng lười nhúc nhích, toàn thân mềm nhũn thành bãi bùn.
Cố Cảnh Đình nhẹ nhàng đặt Kiều Vãn lên giường, xoay người tới ngăn kéo tủ lật tìm.
Hai gò má vẫn đỏ hồng như thoa phấn, Kiều Vãn kéo chăn đắp lên cơ thể mình, cũng che đi những vết hoan ái trải rộng toàn thân.
Hạ thân vẫn có cảm giác đau đớn như bị xé rách, Kiều Vãn cũng chỉ chôn mặt vào gối đầu, không nói một lời, im lặng nhẫn nhịn.
Cơ thể cô vốn dĩ đã mảnh mai, làn da nhẵn mịn mềm mại, Cố Cảnh Đình chỉ hơi dùng sức một chút là có thể lưu lại vết tích trên da thịt cô, chứ đừng nói tới kiểu giày vò mãnh liệt ban nãy, cơ thể cô đã tới trạng thái quá tải, tối nay không chịu nổi sự dằn vặt của Cố Cảnh Đình nữa.
Tìm trong ngăn kéo một lúc, Cố Cảnh Đình tìm được một chai thuốc mỡ nhỏ.
Xoay người tới trước giường, Cố Cảnh Đình nhìn Kiều Vãn từ trên cao, giọng điệu lạnh lùng ra lệnh.
"Bôi thuốc."
Kiều Vãn nghe thấy, mí mắt khẽ giật.
Nơi ấy, sao cô có thể để Cố Cảnh Đình bôi thuốc giúp chứ?
Chống cơ thể mềm nhũn, Kiều Vãn ngồi dậy, đại khái là được Cố Cảnh Đình mãnh mẽ "thương yêú, lúc này vẻ quyến rũ dưới đuôi mắt cô như sắp tràn ra ngoài.
Con ngươi đen láy trong veo nhìn thẳng Cố Cảnh Đình, cô khẽ đáp "Không làm phiền Tứ gia nữa, để tôi tự bôi đi."
"Tôi không muốn làm cô bị thương, nghe lời." Giọng điệu vẫn rất bá đạo, Cố Cảnh Đình không nói lời nào đã bắt lấy bàn chân Kiều Vãn, khiến cô .
⬅ Trước Tiếp ➡