"Cũng là do chính cô đồng ý cá cược. Bây giờ thua, cô nửa điểm sức sống cũng không có sao?" Lộc Hùng lạnh nhạt nói.
Cố Du Du vội vã lắc đầu nói: "Không, không phải. Vì thấy Tiểu Nguyệt còn là sinh viên, chúng ta không nên xúi giục em ấy cá cược. Đây là thói quen xấu, là sai trái!"
"Cũng được, xem như chúng ta không cá cược nữa. Ai nói qua mà không làm được, thế thì phải dập đầu xin lỗi! Chị thấy thế nào?" Kỷ Hi Nguyệt không quan tâm đến tiền.
Tuy tiền lương mỗi tháng là năm nghìn tệ, nhưng cô là Kỷ đại tiểu thư, trong thẻ không thiếu tiền. Chỉ là bình thường cô cũng không tiêu nhiều tiền, thế nên tiền lương mỗi tháng cũng đủ để cô dùng rồi.
Trong nháy mắt ánh mắt của Cố Du Du sáng lên. Ngay lập tức quỳ xuống đất dập đầu với Kỷ Hi Nguyệt một cái rồi nói:"Tiểu Nguyệt, chị thua rồi, xin lỗi em."
Lộc Hùng, Trần Thanh, cả Kỷ Hi Nguyệt ba người trực tiếp ngây ngẩn người.
Người phụ nữ này sao lại không có tiết tháo như thế. Nói quỳ liền quỳ nhưng nói muốn tiền của cô ta, thế thì chẳng khác nào lấy tính mạng của cô ta rồi, đúng là hiếm thấy.
"Được rồi, Cố Du Du, chút tiền đó không thật đáng để cô dập đầu." Sếp Hùng không nhịn được mà muốn buồn nôn.
Cố Du Du cười hì hì: "Dập đầu đổi được tiền cơ mà, nếu không có năm ngàn tệ, thế thì tháng này tôi không thể tiết kiệm tiền để sau này mua nhà rồi."
"...!" Ba người một lần nữa kinh ngạc.
Người phụ nữ này hoàn toàn chỉ nghĩ đến chuyện lừa tiền người khác, mà hoàn toàn không nghĩ rằng mình sẽ bị mất tiền, thật sự phục cô ta rồi!
"Không có việc gì nữa thì đi ra ngoài cả đi." Lộc Hùng thấy trong người không khoẻ, trực tiếp nói lời tiễn khách.
Editor: Vi + Beta: Nghi
Ba người vừa đi ra khỏi cửa phòng của Lộc Hùng, Cố Du Du đã hất cằm lên, cao ngạo nói: "Vương Nguyệt, tôi đã xin lỗi rồi, chuyện này xem như kết thúc ở đây, đừng có mà đi nói nhăng nói cuội!"
"Cố Du Du, cô được lắm đấy." Trần Thanh khinh bỉ nhìn Cố Du Du, hình như đây là lần đầu tiên thấy người đàn bà này dơ bẩn như vậy, cũng nhờ có Kỷ Hi Nguyệt mới nhìn rõ bộ mặt thật của cô ta.
Quả thực đáng sợ, đoán chắc là chỉ cần cho cô ta tiền, cái gì cô ta cũng sẽ làm.
Kỷ Hi Nguyệt nhíu mày, nghĩ đến kiếp trước Cố Du Du bị Triệu Húc Hàn chỉnh đến tàn phế sau đó biến mất không thấy tăm hơi, cũng không làm phóng viên nữa, cô ta thay đổi như vậy, chắc chắn vẫn là đồng nghiệp của cô.
Có chút cảm giác bất an.
Trở lại văn phòng, tất cả mọi người đều tò mò nhìn ba người bọn họ, muốn biết một chút bát quái, nhưng nào có chuyện ba người bọn họ dễ dàng nói như vậy.
Kỷ Hi Nguyệt không phải là loại người sẽ chiếm tiện nghi của người khác, chỉ cần không gây khó dễ cô, cô cũng lười so đo, chỉ hi vọng sau này, hai người kia sẽ không gây sự với cô.
Trần Thanh tức muốn nghẹn họng, một bụng tức giận đối với Kỷ Hi Nguyệt, bây giờ phải kiếm thêm thành tích, nếu không ngay cả cái chức chủ quản cũng không bảo vệ được.
Sau giờ trưa, Kỷ Hi Nguyệt vừa nhìn đồng hồ, sau đó nói ngay với anh Mập: "Anh Mập, hôm nay anh cùng em cộng tác à? Thế thì thuận tiện mời anh đi uống cafe!" Trong văn phòng, Kỷ Hi Nguyệt chỉ có ấn tượng tốt với anh Mập.
Cô nhớ kỹ ngay ngày đầu tiên cô vào làm, bởi vì cách ăn mặc quái dị của mình, vẻ mặt của mọi người đều là khinh thường và thất vọng, chỉ có mỗi anh Mập thiện lương dặn dò giúp đỡ cô.