⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng bởi vì ngựa Ngôn Lăng Nhi bị kinh sợ nên bỗng nhiên phi nước đại về phía bắc, nàng lắc lư trong xe ngựa bị đụng đầu, chờ đại ca phóng đến cứu thì nàng đã sớm hôn mê bất tỉnh.
Lúc Ngôn Lăng Nhi tỉnh lại lần nữa, nàng đã mất đi ký ức mười sáu năm.
Nàng còn nhớ rõ lúc ấy, nàng và đại ca cùng ở trong một hang núi trong rừng hoang vắng, chỗ đó có lẽ đã qua Bắc Cương, thời tiết giá rét, đại ca cứ ôm cơ thể rét run của nàng, giúp nàng nóng lên.
Khi đó, trên người hai người ngay cả chăn bông cũng không có mà đắp, chỉ có mấy lớp y phục của hắn và nàng, dưới y phục là tư thế như vậy, nàng và hắn đều cởi áo ngoài, đều chỉ có đồ lót mỏng manh.
Sáu năm trước
Nhớ đến sáu năm trước, trong sơn động, tư thế hai người chỉ có quần áo lót làm cho Ngôn Lăng Nhi đã mất đi ký ức tự cho rằng là quan hệ của nàng với hắn khác thường.
Bây giờ ngẫm lại, quả thật là khác thường, chỉ là, không hề giống như nàng nghĩ, hai người đâu có quan hệ tình yêu nam nữ, mà là huynh muội.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về
truyensacfull.com
. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở
Nhưng lúc đó, Ngôn Lăng Nhi không hay biết tình hình thực tế, nàng chỉ cảm thấy mình ở trong ngực nam nhân này bị nóng đến mức tỉnh lại, từ đó về sau trong lòng nàng xác định hắn là nam nhân của nàng, là nhà của nàng, là toàn bộ trời đất của nàng.
Chỉ là đêm ấy, hai người không xảy ra chuyện gì, mãi cho đến vài ngày sau, Ngôn Lăng Nhi cảm thấy khỏe hơn nhiều rồi, lại thấy nam nhân này chăm sóc nàng cẩn thận chu đáo, tròng lòng tự nhiên này sinh tình ý với hắn rồi mở miệng hỏi hắn: "Ngươi là ai? Có quan hệ thế nào với ta?"
Lúc ấy, Ngôn Thiếu Khanh ở ngay trong sơn động sửa sang áo giáp trên người sững sờ, quay đầu nhìn nàng, trên gương mặt tuấn tú sáng sủa lộ rõ vẻ kinh ngạc.
Ngôn Lăng Nhi cho rằng mình làm nam nhân này giận, nàng ngồi ở trên tảng đá, vội vàng vươn tay túm một góc áo giáp của hắn, giải thích: "Thật xin lỗi, ta cũng không biết tại sao ta hoàn toàn chẳng có hình ảnh gì với ký ức trước kia, nếu ngươi và ta thân thiết có thể nói cho ta biết, họ tên ta là gì, đến từ đâu, ngươi và ta là phu thê, hay là.. ta, ta không phải cố ý quên những chuyện này, chỉ là, ta cũng không biết vì sao?"
"Phu thê?"
Trong sơn động ánh sáng ít ỏi, biểu hiện trên mặt nam nhi oai hùng không rõ, hắn mặc áo giáp rõ ràng là bộ dạng phải ra chiến trường, lại thấy hắn nhấc ngón tay dài, vuốt cái cằm nhỏ của Ngôn Lăng Nhi bắt nàng nâng cái đầu cúi thấp lên, thấy vẻ mặt vừa hoảng hốt vừa xấu hổ e sợ của nàng, hắn hỏi: "Tại sao ngươi cho rằng chúng ta là phu thê?"
"Không phải phu thê sao?"
Ngôn Lăng Nhi ngồi bằng trên tảng đá, ngước mắt nhìn Ngôn Thiếu Khanh, lại hỏi: "Vậy, ta là thị thiếp của ngươi ư? Ngươi phải ra chiến trường, là dẫn ta đi hầu hạ ngươi sao? Đúng vậy, nơi Tu La* như thế, đâu thể dẫn thê tử đứng đắn đi."
*Trong phật giáo 修罗场 chỉ chiến trường bi thảm.

⬅ Trước Tiếp ➡