⬅ Trước Tiếp ➡
 Nàng tin rằng dựa vào năng lực của mình nàng cũng có thể kiếm được tiền, mua được nhà, nuôi sống bản thân ở đây.
 Cho dù không biết nơi này có những thư sinh nho nhã tuấn tú, hay những tiêu khách đại hiệp hành tẩu tự do hay không nhưng chỉ cần có thể lọt vào mắt nàng, nàng cũng không ngại yêu đương ở cổ đại.
 Ừ, nghĩ cũng không tồi.
 Vì trong đầu nàng còn mải mê nghĩ những điều này, hơn nữa lại hào hứng vì đã có thể ra ngoài, Lâu Thất quên mất đóng kịch, kết quả đợi tới khi nàng phát hiện ra bất ổn, ngẩng đầu lên thì nhìn thấy đôi mắt như nhìn thấu mọi thứ của Trầm Sát, cả sự kinh ngạc của Ưng và thị vệ.
 Nàng ngớ người quay đầu lại nhìn, trong lòng kêu thầm, mẹ ơi.
 Từ đây nhìn xuống dưới, bậc thềm không thấy điểm cuối, uốn lượn như rắn, không tới nghìn bậc thì cũng phải tám trăm bậc. Nàng cứ thế vừa nghĩ vừa nhẹ nhàng tiến lên, bây giờ vẫn không thấy thở dốc, đối với một cô gái "không biết võ công, yếu ớt và ngây ngô" mà nói, đây đúng là một việc không tưởng.
 Chết tiệt, đúng là đắc ý quá đà rồi.
 Nhưng Trầm Sát quay mặt đi, như thể không muốn hỏi gì, Lâu Thất trong lòng thở phào, nhưng Ưng thì hỏi "Nha đầu ngươi sao không mệt vậy?"
 Con Ưng ngốc này, chủ tử ngươi không thèm hỏi rồi sao ngươi còn lắm chuyện vậy.
 Lâu Thất mặc dù biết bây giờ đóng kịch sẽ rất giả, nhưng đâu có sao chứ, nàng cười hihi, định dựa vào vai Ưng "Mệt, mệt chết đi được, con mắt nào của ngươi nhìn thấy ta không mệt."
 Người còn chưa chạm vào Ưng thì đã bị một bài tay kéo qua, gã nọ trầm giọng nói "Nam nữ thụ thụ bất thân."
 Lâu Thất vẻ mặt ngạc nhiên.
 Nam nữ thụ thụ bất thân.
 Vậy trước đây hắn bế nàng, cõng nàng, ôm eo nàng, và lúc này kéo tay nàng là sao?
 Trong thế giới của nàng, đùa giỡn dựa vào vai bạn khác giới là chuyện bình thường, trước đây nàng và các bạn cũng nô đùa rất vui.
 Nhưng nhìn sắc mặt đen như mực của Trầm Sát, Lâu Thất vẫn thông minh im miệng.
 Ưng có phần rầu rĩ xoa mũi không nói gì. Thị vệ ở bên cạnh thì nhìn trái rồi lại nhìn phải, quyết không nhìn qua bên này, ở đây thân phận của hắn thấp bé nhất, mặc dù Lâu Thất là thị nữ nhưng là thị nữ bên cạnh chủ tử, đây là người đầu tiên trong lịch sử Phá Vực, hắn đâu dám xem thường. Hơn nữa mấy ngày nay tuy hắn ít nói nhưng quan sát còn nhiều hơn cả Ưng vệ, vị Lâu cô nương này đâu phải người bình thường, những điều khác không nói, chỉ luận về vận may, nàng ta cũng đứng đầu, hơn nữa nàng ta còn cứu mạng hắn.
 Bây giờ họ đã đứng trên núi, núi bên này chính là đối diện của bờ bên lúc trước họ nhìn qua. bên cạnh có thác nước đổ xuống. Trước đây Lâu Thất từng nói cảm nhận được nước, chính là nơi này.
 Lâu Thất nhướng mày nhìn Ưng, hất cằm chỉ về phía thác nước, ý đồ rất rõ ràng, lúc trước không phải nói là có nước cũng vô dụng sao? Không qua được? Nhìn xem, nhìn xem, vận may của nàng...
 Ưng bị vẻ đắc chí của nàng ta làm cho vừa tức vừa buồn cười, hắn dứt khoát quay đi không nhìn nàng nữa. Khi thò tay xuống eo lấy túi nước, Lâu Thất lại bật cười "Ối trời ơi, Ưng vệ đại nhân của chúng ta sao lại ngớ ngẩn thế chứ, túi nước mất rồi cũng không biết. Trầm Sát ngươi chắc là vẫn muốn để hắn làm hộ vệ bên cạnh ngươi sao?"
 "Lâu Thất, ngươi trộm đồ của ta." Ưng nhìn thấy túi nước bên eo nàng, lập tức mặt đỏ bừng.
 "Ngươi ngốc sao có thể trách ta, khi đó ta còn nói cần túi nước."
 "Đưa đây, để ta đi lấy nước." Ưng cảm thấy mình sớm muộn gì cũng bị nha đầu này làm cho tức chết. Nhưng nàng ta lại có thể giúp chủ tử không đau trong ngày mười lăm, hắn còn không dám đuổi nàng ta, làm bị thương nàng ta.
 "Không trả." Lâu Thất làm mặt hề với hắn.
 "Ngươi..." Túi nước của hắn lúc trước chỉ còn lại một nửa, cái đó là của chủ tử, không đựng nước, họ đi về còn cần một ngày một đêm nữa, lẽ nào không uống nước sao.
 "Túi nước đó bây giờ là của ta rồi, ngươi muốn đựng nước thì tìm cái khác." Lâu Thất nói xong liền trốn ra sau lưng Trầm Sát, hắn rất cao lớn, có thể che hết người nàng.
 "Chủ tử."
 Giọng Ưng có chút tủi thân như một cô dâu nhỏ, khiến thị vệ nghe được liền rùng mình. Ối trời, Ưng vệ từ khi nào cũng biết dùng giọng điệu ai oán vậy chứ, thật đáng sợ.
 Lâu Thất cũng bật cười.
 Ưng phản ứng ra, trán càng vã mồ hôi lạnh. Đang muốn hắng giọng để nói gì đó lấp liếm đi thì thấy Lâu Thất thò đầu ra khỏi sau lưng Trầm Sát, quan sát hắn một lượt, cố nhịn cười nói "Ưng đại nhân, người thương của ngươi là ai? Không lẽ nào là Trầm Sát à?"
 Hộc máu, hộc máụ
 Ưng tức muốn hộc máu, Lâu Thất đã bị gã nọ xách áo kéo đi.
⬅ Trước Tiếp ➡