⬅ Trước Tiếp ➡
 Lâu Thất nhổ cả cây Mê Hồn Hoa lên, sau đó lại nghiến răng thay đổi chủ ý, gọi Ưng nói "Túi đựng nước."
 Ưng bị đuôi rắn đập trúng, cả người bay về phía nàng, khi sắp sửa đập vào vách đá trên suối ngầm, Lâu Thất liền giơ tay túm lấy thắt lưng hắn, kéo cả người hắn xuống, tay đỡ lấy hắn giúp người hắn thăng bằng, hai chân chạm đất.
 Trong lòng Ưng thoáng vẻ kinh ngạc nhưng không kịp suy nghĩ gì nhiều, đuôi rắn kia lại hùng hổ đập về phía bên này, hắn lập tức không nghĩ ngợi thêm nữa, xách kiếm lao đi. Trước đó, Lâu Thất đã nhanh chóng giật túi nước trên eo hắn xuống, đổ hết nước mát ở trong ra, sau đó lại múc một túi nước trong suối ngầm.
 Đậy nắp lại, nàng nhanh chóng rút lui, chạy ra xa tít.
 Khi nàng vừa đi khỏi, con rắn kia quay người lại phát hiện bông hoa nó canh giữ đã biến mất, lập tức nổi giận đùng đùng, trườn ngay về phía Lâu Thất.
 Lâu Thất tiếp tục lùi lại, một bóng người cao lớn đã nhảy tới, chắn trước mặt nàng, cánh tay vung lên, trên nắm tay phát ra một luồng ánh sáng màu đỏ nhạt, hắn vung quyền đánh mạnh về phía đầu rắn đang trườn tới.
 Bùm một tiếng, cả con rắn bị đánh bay đi, Phá Sát trong tay hắn cũng đồng thời phòng đi, cắm phập vào vị trí bảy tấc của nó.
 Thân rắn nặng nề rơi xuống đất phát ra một tiếng động lớn.
 "Phù, cuối cùng cũng chết rồi, đúng là thứ đáng ghét " Ưng lau mồ hôi trên trán.
 "Móc mật rắn và nội đan ra đi." Trầm Sát nói. Hắn vừa dứt lời, thị vệ liền đi giết rắn lấy nội đan.
 Trầm Sát quay người lại nhìn Lâu Thất. Nàng hơi ngẩng đầu mỉm cười sùng bái nhìn hắn, dáng vẻ nịnh bợ nói "Chủ tử thật lợi hại, công phu tuyệt đỉnh, dũng cảm hơn người, có nghĩa khí, khắp thiên hạ này tìm đâu ra chủ tử tốt như vậy "
 Ọc, trước đây nàng chỉ biết nịnh bợ lão đạo sĩ thối, bây giờ lại có thêm một người nữa, nghĩ thôi nàng cũng thấy nàng càng sống càng đáng thương.
 Trầm Sát quan sát vị trí nàng đang đứng, đôi mắt ánh lên một tia sáng, không trả lời lời nịnh nọt bợ đỡ của nàng.
 Nhưng khi họ thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi, Lâu Thất bước tới bên cạnh hắn đột nhiên nghe thấy hắn nói "Nếu thấy bổn đế quân tốt, vậy thì cả đời này hãy ở bên bổn đế quân."
 "Hừm, Trầm Sát, ngươi như vậy là không được đâu, tỏ tình không phải như vậy." Lâu Thất cười rạng rỡ, vẻ mặt ngây thơ.
 Trầm Sát liếc nhìn nàng ta, nói tiếp "Ở bên cạnh bổn đế quân, làm tốt bổn phận của một thị nữ."
 Biến, cả đời làm thị nữ cho người ta, còn lâu nàng mới làm.
 Lâu Thất trợn mắt, cụt hứng xua tay thờ ơ nói "Từ từ rồi tính."
 Ánh sáng trong đáy Trầm Sát lại chùng xuống. Cô gái này đúng là to gan, thái độ này đúng là tùy tiện, hắn đường đường là chủ nhân Phá Vực, vậy mà nàng ta cũng không coi ra gì.
 Hắn không biết Lâu Thất tới từ đâu, thế kỷ hai mốt khởi xướng người người bình đẳng, giai cấp thân phận đã không còn quá rõ ràng, huống hồ ở hiện đại nàng là một người ngông cuồng, tự do tự tại. Năm xưa gặp thành viên hoàng gia của các quốc gia khác nàng cũng không xem họ là những người có địa vị cao quý.
 Hơn nữa, nàng không hề hiểu về thế giới này, Phá Vực gì đó là nơi thế nào.
 Không biết.
 Nếu đã không biết thì lấy đâu ra kính nể.
 Ưng nghe đoạn đối thoại giữa hai người liền lườm Lâu Thất một cái, nhưng bỗng nhiên nghĩ tới việc lúc trước hắn lại lùi tới bên cạnh cô, hỏi "Ta nói này Lâu Thất, ngươi biết võ công có phải không?"
 Ban nãy tình thế cấp bách, hắn không kịp nghĩ nhiều, nhưng bây giờ ngẫm lại hắn mới phát hiện ra điều bất ổn, hắn cao lớn như vậy, nặng như vậy, hắn không nhớ lúc đó nàng dùng một tay nhấc hắn lên hay là hai tay, động tác của nàng quá nhanh, nhanh tới nỗi khi nhớ lại hắn cũng cảm thấy rất mơ hồ.
 Lâu Thất liếc nhìn hắn "Ta chả biết gì cả, ta chỉ là một thị nữ, hiểu chưa?"
 Nói xong nàng liền liếc nhìn xung quanh, sau đó tìm một hướng để đi. Ưng nhíu mày nhìn theo bóng nàng và nghe thấy chủ tử của mình hỏi "Sao vậy?"
 Ưng liền nói lại tình hình ban nãy, nhưng hắn cũng không thể hiểu nổi rốt cuộc Lâu Thất có võ công hay không, hay là ban nãy chỉ là trí nhớ của hắn hỗn loạn, mặc dù tình thế vừa rồi rất gấp nhưng trí nhớ của hắn không tới nỗi kém vậy chứ.
 Trầm Sát ngẫm nghĩ nhìn theo bóng nàng.
 Thị vệ lên tiếng ngắt đứt suy nghĩ của họ "Chủ tử, không tìm được lối ra."
 Đây là một việc nghiêm trọng, không tìm được lối ra, lẽ nào họ bị nhốt ở đây?
 Vốn dĩ có nước chảy là có cửa ra, nhưng dòng suối ngầm này chảy ra từ trong vách, không thể đào cả vách núi lên được. Mấy người chia nhau ra tìm kiếm cửa ra ở xung quanh nhưng tìm mãi vẫn không hề tìm thấy.
⬅ Trước Tiếp ➡