Phù Đàn mạnh mẽ cướp đoạt môi và lưỡi của Cổ Niệm, xung quanh là hơi thở thiêu đốt của hai người, Cổ Niệm chưa bao giờ hôn dữ dội như vậy trước đây, cả bộ ngực chuyển động, không ngừng thở dốc.
Cổ Niệm đầu óc trống rỗng, hơi nóng và lửa độc của Phù Đàn bắt đầu liên tục tìm kiếm cơ thể Cổ Niệm, giống như đêm đó, chúng bắt đầu lấp đầy kinh mạch của Cổ Niệm.
Trong phút chốc, lửa độc dung hợp với kinh mạch của nàng, nàng toàn thân như bị trêu chọc, giống như vừa dùng được yêu dược, cả người run rẩy mong chờ.
Phù Đàn buông đôi môi của Cổ Niệm ra và bắt đầu liếʍ dái tai của nàng ấy, đôi tai của Cổ Niệm vốn đã nhạy cảm, và vào lúc này, nàng không nhịn được thốt lên khi được liếʍ nhẹ nhàng.
Phù Đàn dùng một tay cho vào quần áo của Cổ Niệm, và áo lụa ướt dầm dề của Cổ Niệm bị cởi xuống dưới ngực.
"Sư tỷ ... Phù Đàn... ah ..." Cổ Niệm muốn kêu sư tỷ, nhưng lại nhớ đến bộ dáng đàn ông rõ ràng của hắn vào lúc này, và chỉ dám gọi hắn bằng tên.
Phù Đàn ngừng hôn nàng và bắt gặp ánh mắt của Cổ Niệm, Cổ Niệm thấy rõ cảm xúc mãnh liệt trong mắt Phù Đàn, và hút chặt nàng như một vực thẳm.
“Phù Đàn, tại sao…?” Cổ Niệm đầy nghi ngờ, nàng không biết tại sao Phù Đàn lại là đàn ông, tại sao lại có đôi mắt nóng bỏng như vậy, và tại sao hai người lại không kiềm chế được hành động thân mật như vậy.
Lửa độc của Phù Đàn đã va vào nhau rồi, hắn khàn giọng thì thào nói: "Niệm Niệm còn phải tự hỏi bao nhiêu lần nữa ..."
Nói xong liền ôm nàng lên cao đặt nàng lên đùi hắn, nước suối cũng không sâu, khi Cổ Niệm ngồi ở phía dưới chỉ qua vai, lúc này đang ngồi trên đùi Phù Đàn, hai bầu ngực căng tròn lộ ra.
Cổ Niệm cảm thấy giữa hai chân Phù Đàn có một vật nóng bỏng, nàng chưa kịp phản ứng thì núʍ ѵú sữa ngọc bích đã bị Phù Đàn cắn nhẹ.
"A! ......" Cổ Niệm không khỏi thì thào.
Hai núʍ ѵú hồng hào dựng thẳng lên, khuôn mặt của Cổ Niệm hồng hào và hơi thở hổn hển.
Phù Đàn dùng lưỡi đẩy nhẹ quả anh đào nhỏ, Cổ Niệm ngẩng đầu há miệng, mái tóc dài xõa xuống khiến nàng trông càng thêm quyến rũ.
Hai quả anh đào lần lượt được Phù Đàn hôn và lúc này chúng đã rất kiều diễm, ướŧ áŧ.
Cổ Niệm toàn thân run rẩy, và một âm thanh vo ve nhỏ phát ra từ khoang mũi.
Phù Đàn đã cởi hết quần áo trong khi hôn nàng, Cổ Niệm cảm thấy hai chân mình đang ngồi trên một người khổng lồ nóng bỏng, và Phù Đàn đưa tay xuống sờ soạng da thịt non nớt của nàng. Cổ Niệm ngay lập tức co rút đồng tử lại, duyên dáng gọi ra tiếng.
Âm thanh này lại kí©ɧ ŧɧí©ɧ Phù Đàn, hắn không ngừng xoa nắn thịt mềm mại ở đó, thậm chí dưới suối nước còn có thể cảm nhận được dịch hoa mềm mại mịn màng phun ra nơi đó.
Dòng điện cực nhỏ lan truyền khắp cơ thể Cổ Niệm dọc theo những bộ phận nhạy cảm trên cơ thể nàng, sự cọ xát và kí©ɧ ŧɧí©ɧ của Phù Đàn đã khiến nàng đạt đến cực khoái nho nhỏ.
Phù Đàn thấy nàng đã động tình liền mở rộng hai chân của Cổ Niệm rồi đè vật khổng lồ của hắn xuống.
“A a!’’ Cổ Niệm vừa mới cao trào xong đang rất mẫn cảm, cơ thể mềm mại như bông té ngã trên người Phù Đàn.
Phần dưới cơ thể bị dươиɠ ѵậŧ căng ra, và dươиɠ ѵậŧ của Phù Đàn rất hung dữ và to lớn, trước khi nó được đưa vào hoàn toàn cũng đã làm Cổ Niệm sưng ngứa và sôi trào.
Phù Đàn ấn mạnh Cổ Niệm xuống, trong tích tắc cái miệng nhỏ nhắn bên dưới Cổ Niệm đã ăn hết dươиɠ ѵậŧ của Phù Đàn.
"A a a a a!’’ Cổ Niệm trợn tròn mắt, cả người run rẩy, mông nhỏ run run và co rút lại, tư thế như vậy cắm vào quá sâu, toàn bộ xương sống nàng đều tê dại.