Anh nhìn cô gái xinh đẹp trước mặt, nhìn mái tóc xoăn sóng, ngũ quan ôn nhu tinh sảo, đôi mắt to trong suốt, như hoa lan trong cốc, mang hương thơm của riêng mình, váy trắng của cô bị dính máu.
Lục Hạo Thành anh đã từng gặp qua rất nhiều cô gái, nhưng chưa từng gặp người con gái nào đẹp như thế này, những đôi mắt đó, sao có vẻ quen thuộc đến thế.
” Tiên sinh, người cứu anh là bác sĩ, tôi chỉ là người gọi cứu thương đến thôi, tiện đường nhờ xe đưa vào thành phố, tạm biệt ?
Lam Hân nhìn thời gian, đã hơn sáu giờ rồi, thôi xong, không kịp tới buổi tấu dương cầm của Nhiên Nhiên rồi, cũng không có để ý đến thái độ của Lục Hạo Thành.
Cô vội vàng quay người đi
Ánh mắt thâm thúy của Lục Hạo Thành, nhìn một cách lưu luyến người con gái vừa mới rời đi.
Miệng hắn hơi cười, từ trước đến nay chưa từng có người con gái nào không nhìn hắn.
Câu trả lời của cô gái này cũng có chút thú vị đấy.
Lúc Lam Hân đi thang máy xuống, một người đàn ông vội vàng ra khỏi thang máy chạy lên.
Lam Hân cúi đầu nhìn điện thoại, hơn sáu giờ rồi, cô liền gửi vị trí của mình cho con trai, cười mỉm, buổi biểu diễn của con trai sắp bắt đầu rồi, cô phải đi nhanh lên một chút.
“Hạo Thành, hóa ra anh ở đây à, tôi tìm hết nửa cái bệnh viện ở thành phố Giang này rồi đấy” Mộc Tử Hành thở hổn hển nhìn vẻ mặt lãnh đạm của Lục Hạo Thành.
” Phanh xe bị người ta làm hỏng, trở về thì điều tra giúp tôi”.Lục Hạo Thành lạnh lùng nói một câu, ánh mắt hiện lên một tia sắc khí, căn phòng trở nên lạnh hơn.
Mộc Tử Hành gật đầu
” Xin lỗi, tiên sinh, tôi có làm rơi đồ ở đây”. Lam Hân chạy quay lại căn phòng.
Khóe miệng Lục Hạo Thành cưới lên vẻ châm chọc, cái cô gái này có phải muốn chơi trò câu dẫn lạt mềm buộc chặt ư.
Lam Hân ra khỏi viện, mới phát hiện khăn tay của mình không có ở đây.
Cô cúi đầu tìm xung quanh, đây là đồ mà con gái tặng cho cô, đối với cô rất quan trọng.
“Không có” Lam Hân sốt ruột tìm kiếm. Cô nhớ cô vẫn luôn cầm nó trong tay.
Cô nhanh chóng tìm kiếm dưới sàn, dưới giường bệnh, cũng không tìm thấy.
Lúc này, người dọn vệ sinh của bệnh viện đi vào, là một người phụ nữ trung niên.
Lam Hân nhanh chóng đi ra ” Cô à, lúc dọn phòng, cô có nhìn thấy một cái khăn tay dính máu không ?”
Cô lao công lắc đầu,”Tiểu thư, phòng bệnh này còn chưa dọn dẹp”
Chẳng lẽ là để rơi trên xe cứu thường, không thể nào mình vẫn luôn cầm theo mà.
Cô nhanh chóng lấy bút và giấy ra , viết một dãy số, đưa cho cô lao công.
‘’Cô à, đây là số điện thoại của cháu, lúc dọn dẹp, nếu cô có nhìn thấy một cái khăn tay dính máu nào, làm phiền cô gọi điện cho cháu, cháu nhất định sẽ hậu tạ, chiếc khăn tay đó với cháu rất quan trọng.’’
‘’Được rồi, nếu nhìn thấy thì tôi sẽ gọi điện cho cháu.’’ Cô lao công nhận lấy số điện thoại, bắt đầu dọn dẹp.
Lam Hân cất bút và giấy đi