Năm giờ chiều, Lục Hạo Thành rời khỏi công ty,
gương mặt điền trai lạnh lùng bước đi.
Âu Cảnh Nghiêu đã thu dọn đò đạc ở trên bàn
làm việc rồi.
Anh liếc mắt nhìn Lục Hạo Thành, anh không
Xe của anh ấy làm gì đã có cô gái nào được ngồi nhanh không chậm nói:”Nhà hàng ở quảng
trường thời thượng đã đặt xong rồi, bây giờ có
thể đi được rồi.”
“Ừ, gọi quản lí của các bộ phận đi, đều đến.”Lục Hạo Thành bước đi được vài bước,
lại dừng lại nhìn vào văn phòng của Lam Hân.
Rồi lại quay đầu nhìn Âu Cảnh Nghiêu nói:”Để
Lam tổng giám và tôi đi cùng một xe.”
“Vâng!”Âu Cảnh Nghiêu gật đầu, ánh mắt có
chút kinh ngạc.
Làm gì có người phụ nào nào được ngồi trong
xe của anh.
Lục Hạo Thành không có để ý đến ánh mắt kinh ngạc của Âu Cảnh Nghiêu, đi đến thang máy.
Xe của anh ấy làm gì đã có cô gái nào được ngồi Âu Cảnh Nghiêu đi đến phòng làm việc của
Lam Hân.
Lam Hân cũng đã sắp xếp xong xuôi tài liều,
chuẩn bị tan làm.
Thành phố Giang này cũng rất quen thuộc với cô, bảy năm không quay lại đây,có rất nhiều kí
ức trong cô hồi tưởng lại.
Cô vừa bước ra khỏi cửa, liền chạm mặt Âu Cảnh Nghiêu.
Gương mặt xinh đẹp của cô cười hiền diu:”Thư
kí Âu, có việc gì sao?”
Âu Cảnh Nghiêu cười cười, nhìn thấy dáng vẻ xinh đẹp của Lam Hân, liền nói:” Lục tổng nói là Lam tổng giám cùng Lục tổng đi một xe tới nhà hàng.”
Xe của anh ấy làm gì đã có cô gái nào được ngồi Lam Hân vừa nghe thấy, có chút kinh ngạc.