Đôi mắt trong trẻo to tròn tựa như nước hồ , hơi nhíu mày nhìn điện thoại, nhìn thấy trên màn hình hai chữ Sư Phó, cậu liền nhanh
chóng nghe điện thoại.
“Alo, Sư Phó.” giọng nói hơi non nhưng lại có
vẻ trầm.
“Tiểu Thất, có người điều tra mẹ cậu?” điện
thoại đầu bên kia truyền đến một giọng nói.
Cậu hỏi: “Là ai muốn điều tra mẹ tôi?” những thông tin vết tích của mẹ đều đã được các cậu xóa gần hết rồi, mà vẫn có người điều tra. Tiểu Thất, có người điều tra mẹ cậu
“Ha ha, tiểu thất, lần này là người mà cậu không nghĩ tới.”Giọng nói của đối phương, tràn
đầy ý trêu đùa.
“Sự Phó mau nói thẳng!” Giọng nói của cậu,
đầy sự mắt kiên nhẫn.
Đối phương lại nói:” Tiểu Thất, tính khí của cậu không tốt, không kiên nhẫn, là mẹ cậu đi làm tổng giám ở công ty, người của Lục Hạo Thành
điều tra mẹ cậu.”
“Được rồi! Tắt đây .” Vẻ mặt vô cảm của Lam Tử Tuấn tắt mắt, mười ngón tay gõ nhanh chóng trên bàn phím, chưa tới một phút, tất cả những tài liệu liên quan đến Lục Hạo Thành,
đều hiện lên ngay trước mắt cậu.
Xe của anh ấy làm gì đã có cô gái nào được ngồi Lục Hạo Thành, tổng tài của tập đoàn Lục Thị,
người giàu nhất ở thành phố Giang, tài sản dưới tên hắn vô cùng rất lớn, hai mươi chín tuổi, cao một mét tám lăm, thể trọng, số đo
quần áo, đều viết rõ ràng rành mạch.
Điều khiến cho Lam Tử Tuấn kinh ngạc không phải điều này, mà là ngũ quan giống với các
cậu.
Lam Tử Tuấn nhíu mày, tuy rằng mấy người các cậu chưa từng có ý định đi tìm ba của
mình, nhưng muốn biết là ai, hẳn là có thể.
“Cốc cốc….”đột nhiên có người gõ cửa.
Lam Tử Tuấn nhanh chống chuyển màn hình
máy tính sang phim hoạt hình.
Giọng nói của cậu nhẹ nhàng khẽ lên tiếng:” Bà
có việc gì sao ạ 2″
Xe của anh ấy làm gì đã có cô gái nào được ngồi “Tiểu Tuấn, bà có thể vào không ?” ngoài cửa