⬅ Trước Tiếp ➡
mau nói”
Âu Cảnh Nghiêu chậm dãi mở miệng nói: “Hiểu Mạn nói, cô ấy cũng với người đàn ông kia kết hôn, không có ý định quay về, sẽ định cư nước
ngoài, bảo công ty tìm người thay thế cô ấy đi.”
Lục Hạo Thành hơi cau mày nói:” Xem ra Lâm
Có việc gì thì nói nhanh Hiểu Mạn lần này là nghiêm túc, còn qua đó
theo đuổi đàn ông, còn muốn lúc kết hôn nữa.”
Nhưng mà cũng không biết là có đáng hay không, người đàn ông kia tôi từng gặp qua, cũng chẳng ra làm sao cả? Nhưng cũng mong
Hiểu Mạn có thể sống hạnh phúc.
Hỏi xem bao giờ họ định tổ chức hôn lễ? Cô làm ở công ty cũng được ba năm, cũng đã đem đến cho công ty không ít lợi nhuận, đến lúc đó
phải gửi tiền mừng cưới qua.”
Âu Cảnh Nghiêu cười gật gật đầu, nói: “Đây là điều cần thiết, tôi với cô ấy cũng nói đến việc của Lam Hân, cô nói Lam Hân cô ấy biết, cô ấy cũng rất thích những ý tưởng thiết kế của Lam Hân, vị trí này để Lam Hân phụ trách, cô ấy
hoàn toàn có thể đảm nhiệm.”
Lục Hạo thành gật gật đầu, nghĩ đến cô gái kia,
Có việc gì thì nói nhanh trong lòng anh lại có một cảm giác khác
thường.
Đặc biệt là đôi mắt ấy, khiến cho anh mê say.
Anh hơi nhíu mắt làm lộ rõ con ngươi đen nhánh, khóe miệng cười như không cười, nói: “Đi gọi Lam Hân đi, bảo cô ấy vào đây nói
chuyện với tôi.”
Không thể không nói tới, buổi họp sáng nay, cô linh động giải thích tác phẩm của mình, đến cả
anh cũng bị cô hắp dẫn thuyết phục rồi.
Mới lần đầu mà có thể được Lục Hạo Thành
gật đầu thông qua, cô chính là người đầu tiên.
Âu Cảnh Nghiêu gật gật đầu, không hé răng nửa lời, nhìn thấy Lục Hạo Thành ý cười cười, anh liền xoay người đi, khóe môi cũng nhè nhẹ
cong lên, ánh mắt lóe lên một tia, liền nghĩ rằng
Có việc gì thì nói nhanh sau này mọi thứ sẽ thú vị lắm đây.
Anh ta nho nhã mà bước ra khỏi phòng.
Lục Hạo thành nhìn bóng hình nho nhã ấy, không ngừng nhíu lông mày, cầm tài liệu mà Âu Cảnh Nghiêu đưa cho ở trên bàn, hướng về phía bóng lưng của Âu Cảnh Nghiêu ném ra vài cái, nhưng không có cái nào trúng vào anh ta
⬅ Trước Tiếp ➡