Lên xe rồi, Thẩm Tông cũng không nói gì với anh. Cô mở ngay ứng dụng mua sắm.
Nhìn màn hình rực rỡ sắc màu, bao nhiêu hàng hóa xếp lớp, cô khẽ thở dài trong lòng, rồi lập tức bắt đầu tìm kiếm.
Để chuẩn bị cho trận động đất sắp ập tới và những hiểm họa liên tiếp sau đó, điều đầu tiên cần mua chính là đồ dùng cứu sinh.
Vừa cố gắng nhớ lại những thứ quan trọng nhất trong kiếp trước, Thẩm Tông vừa nhanh chóng thêm hàng vào giỏ
Lều trại tự bung, loại lớn cho 10 người 1 cái; loại nhỏ 3–4 người 3 cái.
Bộ cách nhiệt chống ẩm, đủ ấm 5 bộ.
Mũ bảo hộ chống va đập 20 cái.
Túi ngủ siêu dày 10 cái; loại bình thường 20 cái.
Dây cứu sinh chuyên dụng dài 30 mét 10 cuộn.
Áo mưa giữ nhiệt khẩn cấp 100 cái.
Chăn giữ ấm khẩn cấp 100 cái.
Áo phát sáng dùng ban đêm, loại cho người lớn 50 cái; cho trẻ em 20 cái.
Màn chống muỗi liền áo 100 cái.
Áo mưa kháng nước chắn gió cho người lớn 50 cái.
Áo liền quần cho trẻ có thể điều chỉnh 20 cái.
Quần áo chống muỗi cho người lớn 10 bộ.
Ủng đi mưa cho nam, nữ, trẻ em tổng cộng 50 đôi.
Sau khi kiểm tra lại toàn bộ giỏ hàng, Thẩm Tông nhìn tổng giá trị 394.000 tệ.
Cô hít sâu một hơi, rồi bấm nút thanh toán.
Tích góp mấy năm trời được hơn 450.000 tệ, chỉ một lần đã bay gần 400.000.
Những thứ cần mua còn rất nhiều, thế này rõ ràng là không đủ.
Cô cần nghĩ cách kiếm thêm tiền càng sớm càng tốt.
Đúng lúc Thẩm Tông đang lo lắng vì tiền bạc, giọng Cố Khải vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ
“Đến nơi rồi.”
Căn hộ ở tiểu khu Phúc Lâm là nhà cha mẹ Cố Khải mua cho hai vợ chồng làm nhà tân hôn, nằm ở tầng trên cùng của tòa nhà mười chín tầng, là dạng căn hộ thông tầng.
Lúc mới cưới, hai người từng ở đó một thời gian. Nhưng do nơi này cách công ty Thẩm Tông làm việc quá xa, mỗi lần đi làm phải mất hơn một tiếng rưỡi, đi lại vô cùng bất tiện. Về sau, Cố Khải xin được một căn ký túc xá độc thân trong khu nhà của nhà xuất bản nơi anh làm việc, thế là hai người bàn bạc rồi dọn sang đó ở.
Cứ vậy ở suốt ba năm, căn nhà ở Phúc Lâm gần như chẳng quay lại được mấy lần.
Căn hộ ấy rộng tới 160 mét vuông. Tầng dưới ngoài bếp và nhà vệ sinh còn có hai phòng ngủ và một phòng khách siêu lớn. Phòng khách nằm ở phía nam, kết nối với một ban công kính lớn tràn ánh sáng, khiến cả căn nhà luôn rực rỡ, sáng bừng.
Tầng trên cũng có hai phòng ngủ và một nhà vệ sinh cuối hành lang. Ngoài ra còn có hai ban công lớn, một phía nam và một phía bắc.
Theo lời Cố Khải, ngày đó ba mẹ anh chọn căn hộ này chính là vì thích hai cái ban công rộng ấy. Họ từng tưởng tượng sẽ biến nơi đó thành một khu vườn nhỏ, trang trí thành nơi trồng hoa cỏ rất đáng yêụ
Ban công phía bắc rộng khoảng chín mét vuông, thiết kế vuông vắn, hai mặt là tường, hai mặt còn lại chỉ dùng lan can inox để chắn.
Ban công phía nam thì càng rộng hơn, gần mười lăm mét vuông. Lúc trang trí, chỉ có khu vực gần cửa lắp mái che, còn lại đều để trống đón nắng.
Vì căn hộ này được mua từ khá sớm, lại đúng vào thời điểm chính phủ đang phát động phong trào "xanh hóa mái nhà", nên khu ban công sát tường còn được lắp thêm một chiếc thang inox dẫn thẳng lên sân thượng..
Trên mái nhà là khu vực dành riêng cho cư dân sử dụng, không chỉ có hệ thống thoát nước kép để phòng mưa ngập mà còn được quy hoạch sẵn khu trồng hoa và hồ nước nhỏ.
Một căn hộ đẹp như thế, vậy mà ở đời trước, sau khi ly hôn, Cố Khải lại mang bán đi.
Căn hộ ấy, nếu tính theo giá thị trường lúc đó, đáng giá ít nhất năm trăm vạn. Vậy mà anh lại vội vàng rao bán với giá chỉ ba trăm bảy mươi vạn.