Sở Từ năm nay mười bảy tuổi, nhưng lại có một trăm ký, ngày thường ngủ cũng không có biện pháp nằm thẳng, trước mắt ngã trên mặt đất, giãy giụa một hồi lâu mới đứng dậy.
Cô cũng không giận, những lời này vừa mới nói đó chính là muốn kích thích ông cậu cả này một chút, xem ông ta phản ứng thế nào mà thôi.
Phủi phủi quần áo trên người, lại đi qua
“Cậu cả, năm đó người sinh không ra con trai bị người nhạo báng, A Đường vào cửa Sở gia mới giúp người chặn một bộ phận tin đồn nhảm nhí, nếu người nhận nó là con trai, vậy không thể nhận vô ích!”
“Mấy năm nay người đối với A Đường như thế nào, người đừng tưởng rằng cháu không biết."
"Người nói chính mình cho nó ăn cho nó uống, cháu thấy chính là đánh rắm!"
"Ba đứa con trai này của người, có đứa nào không phải nuôi đến trắng trắng nộn nộn? Trên tay một vết chai cũng không có, nhưng A Đường thì sao? Vết sẹo trên tay nó có bao nhiêu người không mở to mắt chó nhìn cho rõ ràng!?"
"Người nuôi nhiều con như vậy đích xác vất vả, nó là lão đại, làm chút việc cũng là theo lý thường, nhưng mấy năm nay nó nỗ lực kiếm tiền cũng trợ cấp không ít gia dụng, cũng không thể đến cuối cùng đến tư cách đi học đều không có được!”
Linh hồn của cô là một cổ nhân, lại có ký ức của Sở Từ béo, rõ ràng biết từ xưa đến nay dường ra của người nghèo cũng chỉ có một loại đọc sách này.
Sở Đường thông minh, tựa hồ trực tiếp liền lướt qua giai đoạn hồ nháo, từ nhỏ liền bắt đầu biết mục tiêu của chính mình ở nơi nào, cũng càng thêm nỗ lực hơn người thường vạn phần, mà cậu làm vì cái nhà này cũng không ít.
Còn có, cô cũng nghe người khác nói qua không ít chuyện của mẹ cô và Sở Đường, rõ ràng biết, năm đó ngày tháng Sở gia trôi qua không tốt, sau khi Sở Thắng Lợi cưới vợ vẫn luôn không mang thai, hai vợ chồng uống không ít thuốc, mà tiền thuốc này chính là Sở gia gả con gái kiếm tới.
Gia cảnh cha ruột cô không tồi, ở trong thôn này xem như nhà giàu có nhỏ, cho sính lễ tự nhiên cũng không ít.
Mà những tiền đó, lại không có dùng ở trên người Sở Đường một xu một hào!
Sở Thắng Lợi thủ đoạn bịm bợp lừa “tiền bán mình” của mẹ hai chị em bọn họ, nhưng lúc mẹ cô bị người vứt bỏ lại đuổi em gái ra khỏi nhà, nhiều năm như vậy đều khắt khe cháu ngoại trai và cháu ngoại gái, mắng ông ta là chó cô đều cảm thấy vũ nhục súc sinh!
Lúc này Sở Thắng Lợi quả thực không thể tin được Sở Từ dám nói ra lời như vậy, mấy đứa bé bên cạnh nghe xong, thậm chí cũng nhịn không được cảm thấy con nhóc này có phải điên rồi không.
“Mày, mày dám nói chuyện với tao như vậy?! Tao là cậu mày!”
Sở Thắng Lợi thở hổn hển mấy hơi, hung hăng nhìn chằm chằm cô
“Tốt bụng nuôi nó nhiều năm như vậy, hiện tại lại có thể nuôi thành thù đúng không?"
"Vậy được rồi, mày mang người đi, về sau nó không phải con trai tao! Hai người tụi mày cho dù là đói chết cũng không quan hệ với tao!”
“Cậu cả, hộ khẩu A Đường đều bị chuyển thành danh nghĩa của người, hiện tại người nói thật dễ nghe, về sau nếu mấy đứa con trai này của người không hiếu thuận, còn không phải muốn trông cậy vào nó? Đến lúc đó cho dù nó muốn cự tuyệt cũng không có biện pháp đi?”
Ngay sau đó Sở Từ trào phúng nói.
Cô và Sở Đường cũng là có hộ khẩu, chỉ là hộ khẩu ở năm đó cũng thực phiền toái, may mắn lão thôn trưởng đã mất là người tốt, bận trước bận sau không để hai người biến thành không có hộ khẩu, bằng không Sở Đường đi học cũng là phiền toái.