Xuyên Tử có chút ghét bỏ liếc tay thịt mỡ kia của cô một cái.
Vốn định không cho cô chạm vào, nhưng nghĩ đến bà nội nhà mình từng mắng qua cô, chính mình vừa rồi lại có điều hoài nghi với cô, bởi vậy ngượng nghịu, căng da đầu bị cô vỗ vài cái.
Trong lúc Sở Từ phất tay, Xuyên Tử ngửi được mùi cỏ, khác với mùi tanh ngửi được trên người cô trước kia, còn khá dễ nghe.
“Ta đi hỏi, vậy ngươi cho ta kẹo trước.”
Trên mặt Xuyên Tử có chút ửng đỏ, thò tay nói.
Sở Từ cũng dứt khoát, đều đặt kẹo trái cây còn lại ở trong tay của cậu ta, theo sau cười tủm tỉm nói tiếp
“Nếu ngươi có thể hỏi rõ ràng, ta lại thưởng ngươi mười viên.”
“Thành giao, gạt người là chó nhỏ!”
Ánh mắt Xuyên Tử sáng ngời, vội vàng lên tiếng.
Trẻ con chính là trẻ con, mấy viên kẹo liền dỗ được, chỉ là có Xuyên Tử này đi hỏi, cũng coi như là có chút tiến bộ.
Chị dâu Hoàng kia là người duy nhất trong thôn phá lệ khoan dung với Sở Từ béo, mà từ trước đến nay con người cô đều ân oán phân minh, cô không giống Sở Từ béo, có vài nồi đen cô tuyệt đối không gánh
Đáng tiếc chính là đầu năm nay không thể nghiêm hình tra tấn.
Cô lại đã đánh mất giá trị vũ lực, bằng không trước bắt mấy kẻ hiềm nghi đánh một trận lại nói.
Cầm mấy viên kẹo của Sở Từ, Xuyên Tử lập tức trở nên có chút hoạt bát lên.
Trước kia còn có chút sợ hãi hoặc là tâm tư muốn trêu cợt Sở Từ, lúc này cũng hoàn toàn tiêu tán.
Tâm trẻ con vẫn là tương đối đơn giản, lúc này ở trong mắt cậu ta, Sở Từ có thể nhìn qua thuận mắt hơn trước kia nhiều, tuy rằng đều là béo dọa người, nhưng đôi mắt sáng long lanh, mang theo một loại cảm giác làm người thân cận.
Điểm duy nhất làm cậu có chút quái quái chính là cô tươi cười.
Mỗi khi cô cười, cậu liền có loại cảm giác thực thấp thỏm, giống như là…… Thấy được thầy giáo, không đúng, còn muốn đáng sợ hơn thầy giáo một chút.
Sở Từ mượn cơ hội từ trong miệng Xuyên Tử biết được không ít chuyện, đặc biệt là về Sở Đường - em trai song sinh của cô.
Sở Đường giống như cô, năm nay mười bảy tuổi, chẳng qua bất đồng chính là, từ nhỏ Sở Đường lớn lên ở nhà họ Sở.
Lúc cậu sinh ra mới mấy tháng, Sở lão gia tử tìm thôn trưởng cùng với các trưởng bối trong thôn làm chứng kiến, để Sở Đường làm con trai thừa tự cho cậu cả, cho dù là hiện tại cô nhìn thấy Sở Đường, cũng chỉ có thể kêu một tiếng biểu đệ.
Chỉ là ngày tháng Sở Đường trôi qua cũng tốt hơn cô bao nhiêu.