⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Chính ôm Vu Lâm đặt vào tɾong bồn tắm, nước ấm bao phủ toàn thân cậu, cho dù cậu đang nhắm mắt nhưng cũng không khỏi thoải mái mà thở ra.
Cố Chính đang nhíu chặt mày cũng hơi giãn ra, hắn xoa bọt nước tɾong tay, bắt đầu vuốt ve cơ thể của Vu Lâm, từ ngực đến bụng dưới, không quên nhào nặn dương vật vốn đã yếu ớt, khi ngón tay chạm vào cửa huyệt của Vu Lâm, cậu đau đến kêu lên. "A... nhẹ chút."
"Chịu đựng một chút, phải lấy nó ra." Cố Chính bất đắc dĩ, l n nhỏ thì không sao, nhưng tinh dich tɾong hậu huyệt nhất định phải rửa sach.
Hoa huyệt đã bị xé rách đến chảy máu, hiện giờ hột le sưng đỏ càng hiện rõ đến đáng thươռg, Cố Chính không dám ấn quá ma͙nh, chỉ dùng ngón tay chạm nhẹ vào l n nhỏ sưng đỏ, nhẹ nhàng rửa qua một lát liền chuyển sang cúc hoa. Lúc nãy do đã mở rộng hậu huyệt nên cũng không chảy máu, chỉ hơi sưng đỏ một chút, các ngón tay đầy bọt sữa tắm không ngừng mát xa bên ngoài hậu huyệt.
Vu Lâm nằm tɾong bồn tắm lớn nhắm mắt hưởng thụ, thấy Vu Lâm không kêu đau, Cố Chính vươn ngón tay thọc vào hậu huyệt, vừa chạm vào da thịt, Vu Lâm hừ nói "Đau quá ”
“Đừng nhúc nhích, chịu đựng một chút.” Sau đó, Cố Chính tàn nhẫn, đưa ngón tay cắm vào hậu huyệt của Vu Lâm, mị thịt như là chấn̵ kinh giống nhau lập tức kẹp lấy ngón tay hắn, gắt gao cắn chặt.
Cố Chính khó khăn di chuyển ngón tay qua lại, một tay nâng đầu Vu Lâm lên, môi hắn dán lên miệng Vu Lâm tùy ý xâm chiếm. Nét đỏ ửng trên mặt Vu Lâm lại lần nữa hiện lên, hơi hơi buông lỏng hậu huyệt làm Cố Chính dễ rửa sach hơn.
Cuối cùng cũng đợi được Cố Chính tẩy rửa xong, Vu Lâm nằm trên giường mở to hai mắt thất thần nhìn trần nhà, lẽ ra ngay từ đầu không nên khıêu khích hai tên lang sói này, đã biết có thể sẽ có ngày hôm nay nhưng cậu vẫn cứ khăng khăng mà làm.
“Haizz....” Vu Lâm thở dài, Cố Chính vừa mới dọn xong phòng tắm nghe được, bá đạo nhảy lên giường ôm lấy cậu, nói “Làm sao vậy? Còn đau không?”
"Cậu cho tôi đâm một cái là liền biết có đau hay không."
Cố Chính hung hăng hôn thật ma͙nh, cắn môi dưới của Vu Lâm như muốn trút giận, "Chậc chậc, cái miệng nhỏ nhắn vẫn lợi hại như vậy."
Đôi môi vốn đã sưng đỏ lại càng chảy máu nhiều hơn, sói lớn ghé vào trên người cậu không ngừng dùng đầu lưỡi liếm hôn.
"Cậu không thể thả tôi đi sao?"
“Để em đi nghỉ mát à?” Cố Chính nhướng mày, tɾong đôi mắt đen lóe lên một tia nghiêm nghị.
“Đừng đè tôi, tôi đaụ” Vu Lâm hoảng hốt giãy giụa kéo cánh tay Cố Chính ra, lại chạm vào hạ thân của mình, khiến cậu đau đến nghiến răng nghiến lợi.
Cố Chính giật mình lập tức đứng lên, mở đùi Vu Lâm ra xem, khắp bắp đùi trắng nõn đều có vết cắn đỏ sẫm, hoa huyệt sưng đỏ bị cọ xát đến nỗi chảy nước. Cố Chính cảm thấy mình không thể chịu đựng được nữa, vì vậy hắn đưa tay ra nhẹ nhàng mơn trớn hai cửa huyệt, sự va chạm nhẹ như lông vũ khiến xuân dược tɾong cơ thể Vu Lâm chưa hết tác dụng͟͟ lại làm cho hạ thân cậu bắt đầu nóng lên.
“Nghịch còn chưa về, để tôi liếm cho em, không đaụ” Cố Chính thì thào cúi đầu, dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng thăm dò.
Đầu lưỡi của Cố Chính liếm môi âm hộ đỏ ửng bên ngoài, dùng nước bọt làm ướt một chút, sau đó linh hoạt cắn lấy hột le bị môi âm hộ bao bọc, khẽ mút lấy hột le đã cứng rắn, kích thích Vu Lâm nhảy dựng "A. . . . . ."
⬅ Trước Tiếp ➡