Hắn có chút bực bội mà xua tay: "Không cần, ta không đói bụng."
Nói xong liền muốn ngồi dậy.
Tứ chi hắn liền đều có chút cứng đờ, phỏng chừng là do hôn mê mấy ngày.
Mỹ nhân tự xưng là Tần Vãn lại đây dìu hắn.
Hắn theo bản năng mà nâng tay, cự tuyệt nàng.
Mùi hương sữa kia ở trên người nàng làm hắn có chút bị xáo động trong lòng.
Vốn không quen biết, như vậy quá kỳ quái.
Tần Vãn xưa giờ nào có bị hắn đối xử lãnh đạm như vậy.
Tức khắc một trận chua xót nảy lên trong lòng nàng.
Nhưng hiện tại cũng không phải là thời điểm để nghĩ chuyện này, nàng nén lại cảm xúc, lại lần nữa khôi phục mỉm cười: "Vậy chàng có muốn đi ra ngoài một chút không? Sân vườn chúng ta vốn rất đẹp, nhưng mà hoa hòe còn chưa có nở, có chút đáng tiếc."
Nhìn hắn thật sự muốn đi ra ngoài, nàng vội đứng dậy đuổi theo hắn.
Hắn giơ tay ngăn nàng lại: "Nàng đi làm cái gì?"
Tần Vãn lúng ta lúng túng nói: "Chàng cái gì cũng đều không nhớ rõ, ta dẫn chàng đi một chút."
Hắn không kiên nhẫn: "Ta nói không cần."
Hiện tại đầu óc hắn đang rối bời, hơi chút muốn nhớ lại cái gì đó thì đầu liền đau đến muốn mệnh. Hắn chỉ muốn ở một mình một lúc.
Tần Vãn đành phải gật đầu: "Được được, ta đây không làm phiền chàng. Chàng đừng đi quá xa, ta sợ chàng.."
Lời còn chưa nói xong, hắn liền không quay đầu lại mà đi rồi.
Tần Vãn thở dài trở lại bàn.
Tỳ nữ thân cận của Tần Vãn đi tới bên cạnh, lo lắng nói: "Phu nhân, Vương gia thật sự mất trí nhớ sao? Liền đối với cả ngài cũng thật xa cách."
Tần Vãn không khỏi có chút thần thái bi thương: "Không biết chàng khi nào mới có thể nhớ lại. Nhưng ít ra chàng rốt cuộc đã tỉnh, chuyện này coi như cũng tốt rồi."
Nàng chăm sóc hắn nhiều ngày, thực sự sợ rằng hắn sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.
Trong lúc hắn bất tỉnh, nàng còn kể lại chuyện xưa cho hắn, thật sự là cả tinh thần và thể xác đều mệt mỏi.
Nàng lại nói: "Ngươi mau đi tìm Dạ Giang bàn với bọn họ. Cứ nói là ta phân phó, phái bọn họ canh chừng Vương gia chút, đừng để cho chàng xảy ra chuyện gì."
Tỳ nữ cúi đầu hành lễ: "Dạ vâng."
Tần Vãn: "Từ từ, hiện tại Vương gia chịu không nổi kích thích, ngươi lại dặn dò đi xuống, làm mọi người đều chú ý một chút."
Không đến hai canh giờ, Tiêu Thành Diệp liền đã trở lại.
Hắn liền đi lại ở gần đây, đích xác không có đi quá xa.
Hắn như cũ cái gì cũng không nhớ tới.
Thời điểm vào nhà, hắn vừa lúc gặp được Tần Vãn ôm một hài tử trong lòng ngực.
Nàng kéo ra nửa bên cổ áo, lộ ra nửa bầu vú thịt tròn trịa, da trắng như tuyết.
Hắn ngẩn ra, sau đó dời tầm mắt đi.
Khó trách trên người nàng có mùi hương sữa.
Nàng sinh con cho ai?
Nàng gả chồng?
Tiêu Thành Diệp lại bắt đầu bực bội.
Tần Vãn lúc này đã cho hài tử ăn xong.
Nàng sửa lại xiêm y, đem Mộ Trì ôm vào trong ngực, nhẹ nhàng vỗ về.
Nàng mỉm cười với Tiêu Thành Diệp, ngữ khí giống như dỗ hài tử: "Chàng đã trở lại, thế nào, chỗ gần đây vui không?"
Tiêu Thành Diệp nhìn nàng, ánh mắt đen tối không rõ tâm tư.