Nàng quả nhiên là đã nóng lên.
Nàng đơn bạc mà cuộn người ở trên giường, giống như con chim bị thương mệt mỏi.
Nàng nhíu mi, mồ hôi chảy ra.
Ngày thường nàng đối với người mẫn cảm như thế, hiện giờ lại đối với ta không hề phản ứng.
Ta tận lực không đi đụng vào nàng mà thay nàng đắp chăn.
Khi ta đắp khăn lên trên trán nàng, nàng bỗng nhiên kéo tay ta lại.
Nàng đem khuôn mặt mềm mại nóng bỏng của nàng dán vào lòng bàn tay ta.
Nàng nói: "Ta rất nhớ chàng."
Ta sửng sốt.
Ta im lặng mà nhìn vẻ mặt thống khổ của nàng.
Nếu là ta, nhất định sẽ không như vậy ném nàng xuống.
Ta từ từ rút tay ra.
Ngày hôm sau nàng khỏi hẳn.
Nàng ra tới cảm tạ ta.
Đây là lần đầu tiên nàng nói chuyện với ta mà không có liên quan đến người kia.
Ta giống như đã quen với mùi hoa hòe.
Ở chỗ này, cả gió cũng đều ngọt.
Nhưng mà nàng lại phải đi.
Ta có mệnh lệnh trong người, tự nhiên không thể đáp ứng.
Ta đánh nàng hôn mê.
Ta tận lực cẩn thận mà bế nàng lên.
Nàng thực mềm, cũng thực nhẹ.
Đối với một nữ nhân mang thai mà nói thì quá gầy.
Ta biết nàng thực thông minh, chỉ là nàng so với ta tưởng còn thông minh hơn.
Ta trúng bẫy rập của nàng.
Thời điểm ta ngã trên mặt đất, ta thấy làn váy nàng.
Nàng ôn nhu cất tiếng nói nhưng ngoài ý muốn lại bình tĩnh.
Nàng nói, nàng cùng ta hòa nhau.
Rất kỳ quái, đó là ý niệm duy nhất của ta lúc ấy, hóa là nguyên lai nàng còn sẽ mang thù.
Nguyên lai nàng còn có một mặt như vậy.
Nàng ôn nhu cũng có sắc bén.
Có lẽ chỉ có một mình ta biết chuyện này.
Có lẽ người khác cũng không biết.
Này tính ra ta cùng nàng có cái bí mật.
Chờ ta tỉnh lại, đã là ngày hôm sau.
Ta đỡ cái bàn miễn cưỡng đứng lên.
Mới vừa đi hai bước, lại thẳng người quỳ xuống.
Một trận buồn nôn nảy lên yết hầu ta.
Xuống tay cũng thật tàn nhẫn.
Ta so với thời gian nàng nói khôi phục sớm hơn một ngày.
Vẫn là không còn kịp rồi.
Ta thực sốt ruột.
Ta biết nếu như bị người kia biết được, ta chỉ sợ tính mạng khó giữ được.
Nhưng ta cũng không phải lo chuyện này.
Ta lo đến chính là nàng.
Nàng có thai, lại nhìn không thấy, rất có thể sẽ xảy ra chuyện.
Thật không biết nên nói nàng thông minh hay vẫn là nói nàng ngu xuẩn.
Đúng, là cố chấp.
Nữ nhân cố chấp đến quá mức.
Thật không đáng yêu.
Ta giống như lại phát hiện ra một mặt mới của nàng.
Nói đi nói lại, vẫn là trách ta.
Ta trước tiên truyền tin cho bên kia, trong đó bao gồm sự thật nàng đã có thai.
Một bên ta khắp nơi tìm kiếm tung tích nàng.
Ta âm thầm hy vọng mình có thể là người tìm được nàng đầu tiên.
Nhưng ta lại không nghĩ tới chính là, người kia sẽ trở về nhanh như vậy.
Hắn nhìn thấy ta, sắc mặt âm trầm.
Ta ở trước mặt hắn uốn gối quỳ xuống, hành lễ.
Kỳ thật ta cùng hắn tuổi tác không sai biệt lắm, nhưng nhiều năm kính sợ làm trán ta bốc lên một tầng mồ hôi mỏng.
Còn tốt, kiếp sống ám vệ làm ta thanh âm như cũ không có phập phồng.
Ta nói: "Thuộc hạ hành sự bất lực, thỉnh Vương gia trách phạt."
Hắn đi lên đạp ta một cái.