⬅ Trước Tiếp ➡
Tần Vãn bị chọc cười bởi chính sự phẫn nộ đáng yêu của nàng: "Muội nói đúng, đôi mắt ta không tốt, làm chuyện gì cũng đều không tiện, chỉ có hành y chữa bệnh mới có thể làm ta có cảm giác tồn tại. Như vậy, ta đối với mọi người vẫn là có vài phần tác dụng.
Ta nguyên bản rất sợ gặp người. Mấy ngày ở chợ tây kia chỉ là vì tạm thời nghĩ biện pháp tìm chàng bằng bất cứ giá nào. Nhưng ngoài ý muốn, ta lại cảm thấy kỳ thực rất vui vẻ khi ở đó."
Nàng như là hạ quyết tâm mà gật đầu: "Ta nghĩ, ta cũng không nên cứ luôn ỷ lại vào chàng, vẫn là nên chủ động làm chút gì đó."
72
Tần Vãn hỏi tiếp: "Triều vũ, muội lúc trước nói, chàng ở Bắc Cương mang binh đánh giặc. Vậy muội có biết đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì không?"
Lý Triều Vũ kinh ngạc nói: "Hắn thế nhưng ngay cả cái này còn không nói cho tỷ?"
Nàng nghĩ nghĩ, liền mở miệng nói: "Kỳ thật muội biết cũng không rõ lắm. Nhưng cái này muốn nói từ đầu thì đại khái chính là sau khi tiên đế Tiêu Huy Tông của Kiến Lương các ngươi băng hà, để lại cho đương kim thánh thượng một đống cục diện rối rắm, trong đó liền có tộc Bắc Nhung ở Bắc Cương.
Mà Tiêu Thành Diệp, tuy rằng ta thực chán ghét hắn. Nhưng cũng không thể không thừa nhận rằng hắn là kẻ kỳ tài trị quân. Hắn thân là bào đệ hoàng đế. Mười lăm tuổi liền phụng mệnh ra tiền tuyến mang binh đánh địch. Trong vòng bảy năm qua, hắn đã từ trong tay tộc Bắc Nhung thu hồi lại vùng đất lớn Hà Bắc từng bị đoạt mất.
Hơn nửa năm trước, sau khi hắn thu hồi được địa bàn cuối cùng ở Quảng Hạ thì khải hoàn hồi kinh nhưng trên đường lại mất tích. Cùng lúc đó, tướng lĩnh ở khu vực Quảng Hạ liền tuyên bố làm phản.
Ước chừng hai tháng sau, hắn lại một lần nữa xuất hiện, liền lập tức quay trở lại Quảng Hạ dẹp loạn.
Kỳ thật lần này mọi chuyện sẽ dễ dàng. Nhưng mà một số tướng lĩnh lại bất đồng chính kiến. Trong đó, một trong số các tướng lĩnh cấu kết với tàn dư của tộc Bắc Nhung khiến hắn bị tập kích mà bị thương nặng. Nhưng may mà cuối cùng cũng không có việc gì trở ngại. Hắn vẫn là đem đối phương một lưới bắt hết."
Tần Vãn một trận im lặng.
Khó trách chàng nói một tháng liền trở về, lại chậm trễ lâu như vậy.
Khó trách chàng nói chàng bị thương chỉ là chuyện thường ngày.
73
Tần Vãn không muốn nói nữa, liền thay đổi câu chuyện.
"Triều Vũ, ngay từ đầu muội đã nói, muội chán ghét chàng, là vì cái gì? Kỳ thật ta cảm thấy, chàng cũng không là người xấu, đối với ta cũng thực tốt. Tuy rằng.."
Tuy rằng luôn là tránh nặng tìm nhẹ, cái gì cũng không chịu giải thích, nói rõ với nàng.
Nàng không nói những lời sau đó, chỉ im lặng nuốt chúng vào bụng.
Lý Triều Vũ thở dài: "Tỷ cũng biết, muột cùng hắn rốt cuộc có quan hệ như thế nào. Đúng rồi, muội lúc trước không nói cho tỷ, thật sự không phải giống như lời Tiêu Thành Diệp nói. Muội chỉ là gặp tỷ như vậy, liền không biết nên mở miệng như thế nào."
Tần Vãn gật đầu: "Ừ, không có việc gì."

⬅ Trước Tiếp ➡