"Thôi nào, đừng khóc." Viên cảnh sát luống cuống rút khăn giấy đưa cô. Dù sao gã đàn ông kia cũng là kẻ quen mặt, mà Thẩm Trạc lại ra tay rất khéo, chẳng có cơ sở để truy cứu trách nhiệm.
Thật ra ông chỉ định dọa mấy sinh viên trẻ để tránh chuyện bốc đồng không hay.
"Được rồi, được rồi, mấy đứa về trường đi."
Sơ Vũ lập tức đứng dậy, vội vàng kéo cả nhóm đi ra, sợ ở thêm một phút lại có vấn đề gì xảy ra.
Viên cảnh sát không phải người ngốc, cặp đôi thật sự mà bị đưa tới đây thì ai chẳng ôm ấp dỗ dành nhau, nhưng ông cũng mắt nhắm mắt mở cho qua. Trước khi họ rời đi, ông còn không quên chọc cô một câu “Cô bé, đừng quên nắm chặt tay bạn trai nhé ”
Sơ Vũ nghe thấy câu đó liền bước hụt, suýt ngã nhào xuống cầu thang, may mà người đi sau là Thẩm Trạc kịp túm lấy cổ áo cô kéo lại.
Trong lòng cô biết ơn, nhưng hành động này giống như anh đang xách một con chó con, khiến cô ngượng đến mức không biết nói gì.
"Cảm ơn." Cô lúng túng nói.
Thẩm Trạc buông tay, giọng nói trầm thấp nhưng mang theo ý cười nhàn nhạt
"Mỹ nhân cứu anh hùng."
Nhớ lại lời vừa nói lúc nãy, mặt Sơ Vũ lập tức đỏ bừng "Tôi chỉ... chỉ nghĩ cho tất cả mọi người thôi, anh đừng để ý."
“Về trường thôi mấy anh em, chẳng lẽ định cắm trại ở đồn cảnh sát luôn à?”
Phương Bác đứng bên cạnh xen vào, ánh mắt liếc qua Sơ Vũ, tò mò hỏi "Đàn em học khoa gì thế?"
Sơ Vũ bị kẹp giữa Thẩm Trạc và Phương Bác, thầm nghĩ chẳng lẽ mình trông giống tân sinh viên lắm sao "Khoa công nghệ thông tin, năm hai. Còn các anh?"
Thẩm Trạc khẽ nhướng mày, cúi đầu chỉ thấy đỉnh đầu lông xù của cô, ánh mắt như có gì đó thoáng qua.
Phương Bác chỉ vào Thẩm Trạc, cười đầy ẩn ý, dù sao đây cũng là lần đầu tiên cậu ta thấy Thẩm Trạc nhớ tên một cô gái.
“Bọn anh năm tư, anh học khoa Hóa, còn bên cạnh em chính là học trưởng trực hệ của em, cũng học kế viện.”
“Kỹ...viện?” Sơ Vũ hơi ngập ngừng nhắc lại.
Xã hội bây giờ không né tránh khi nói về nghề nghiệp, nhưng mà… nơi làm việc của “vịt” hình như không gọi thế thì phải?
Thẩm Trạc khẽ “chậc” một tiếng, liếc nhìn Phương Bác “Viện Khoa học Máy tính thì cứ nói là Viện Khoa học Máy tính, bày đặt nói tắt linh tinh.”
Sơ Vũ lúc này mới phản ứng lại, vội lắc đầu xua đi những suy nghĩ không đứng đắn của mình, chậm rãi mở miệng “Vậy thì thật không công bằng chút nào.”
“Cái gì không công bằng?” Thẩm Trạc hỏi.
“Vậy các bạn nữ ở khoa Phần mềm chẳng phải có thể tự nhận mình là ‘soft girl’ sao?”
"Phụtnan" Phương Bác cười sặc sụa, không ngờ cô bé này còn có khiếu hài hước như vậy.
"Đàn em, nhìn em có tố chất làm diễn viên hài đấy."
Thẩm Trạc cảm thấy chỉ trong một ngày, anh đã phải chấp nhận rằng cô bạn cùng nhà này có một cách nhìn đời thật sự khác biệt.
Anh ngắt luôn chủ đề không cần thiết này "Nếu không về trường thì cổng ký túc đóng thật đấy."
"Đàn em, em ở tòa nào? Anh đưa em về nhé. Đàn anh trực hệ đây không ở ký túc xá đâu, thiếu gia nhà yếu ớt này quen ở ngoài rồi." Phương Bác tỏ vẻ nhiệt tình, thực chất chỉ thấy Sơ Vũ thú vị.
Nghe đến bốn chữ "thiếu gia yếu ớt", Sơ Vũ ngước mắt lên nhìn Thẩm Trạc, đúng lúc ánh mắt của hai người giao nhaụ
“Cô ấy không ở ký túc xá, cậu tự về đi.” Giọng điệu Thẩm Trạc nhàn nhạt, nhưng chẳng biết câu này khiến Phương Bác kinh ngạc thế nào.
“Không phải chứ, Anh Thẩm, dù cậu biết tên cô ấy trước tôi, cũng không thể biết cả chỗ ở của cô ấy chứ? Chẳng lẽ lời nói dối vừa rồi là thật, hai người thực sự là một đôi à? Ôi trời, đúng là thiếu gia già cặp với gái trẻ đây mà "
Khi Sơ Vũ còn chưa kịp nghĩ cách giải thích thì Thẩm Trạc đã thản nhiên lên tiếng "Đừng chuyện gì cũng nghĩ theo hướng quan hệ nam nữ."