Nhưng nhìn dáng vẻ của Thẩm Trạc, rõ ràng bằng cấp của anh ở đây không phải giả.
Ngồi trước máy tính, Sơ Vũ nhìn những bình luận chỉ trích dưới tác phẩm của mình mà cảm thấy đau đầụ Cô không có kinh nghiệm, đâu phải lỗi của cô.
Cô bật tai nghe, nghe nhạc, chợt nhớ đến vài “thứ” mà Ôn Lê gửi cho mình trước đó, bảo rằng chúng có thể giúp cô tăng thêm kinh nghiệm.
Đứng dậy kiểm tra cửa phòng đã đóng kỹ, Sơ Vũ chui vào chăn, mở iPad lên. Trên màn hình hiện ra vài thứ khiến mặt cô đỏ bừng.
“Hả?” Cô gõ vào tai nghe vài cái.
Những “tài liệu học tập” này đúng là không tệ, nhưng lại không có tiếng, khiến trải nghiệm bị giảm đi một chút.
“Những thứ cậu gửi sao không có tiếng?” Sơ Vũ nhắn cho Ôn Lê.
“Đây là tài liệu quý hiếm đấy, nhiều cái cũ quá nên không có tiếng. Sao nào, có thấy kích thích không ”
YU “Tớ xem để học chứ không phải để thỏa mãn du͙c vọng ”
Tin vừa gửi đi, Ôn Lê lập tức gửi thêm vài file nữa như muốn “tấn công dồn dập” cô.
“Được rồi, học hành chăm chỉ đi, tớ đảm bảo cậu sẽ từ ‘hoa trắng nhỏ’ biến thành ‘hoa vàng nhỏ.’”
Ban đầu Sơ Vũ nghĩ chỉ cần xem một, hai cái là đủ nhưng cuối cùng cô vẫn tò mò mà mở thêm vài cái nữa.
Dù không có âm thanh nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc “học tập.”
...
“Không phải hẹn hôm nay chơi game xuyên đêm sao? Sao mấy người đều rút hết rồi?” Phương Bác gào lên qua tai nghe “Tớ mới mở game lên thôi mà ”
Thẩm Trạc vừa cởi áo khoác, vừa trả lời “Hỏi Thịnh Diễm ấy.”
“Mình thật sự không hiểu nổi, ba mình không cho mình thuê nhà bên ngoài cũng đành, giờ còn bắt mình phải về nhà, cứ như đang học tiểu học vậy.”
Phương Bác cười nhạo trong cuộc trò chuyện nhóm “Ai bảo cậu lúc nào cũng phóng túng quá, năm nhất đã trượt môn rồi.”
“Trượt thì sao? Mình còn cả gia nghiệp để kế thừa mà.” Thịnh Diễm vốn là người nghĩ thoáng, không bao giờ tự làm khó mình.
“Này, Thẩm Trạc, khi nào tụ họp ở nhà cậu một bữa đi, không ăn bánh kem của cậu, đời đúng là vô nghĩa.”
Thẩm Trạc vừa mở máy tính chuẩn bị xem video đua xe, giọng điệu hờ hững
“Cậu ăn bánh kem cũng như Trư Bát Giới ăn nhân sâm quả, tôi không thích.”
“Đúng là có bạn gái cùng nhà rồi quên anh em, bánh kem của tôi giờ chắc vào bụng đàn em học năm hai rồi nhỉ ”
Thẩm Trạc dứt khoát ngắt cuộc trò chuyện nhóm “Còn hơn cho lợn ăn.”
Anh đeo tai nghe, ngồi trước máy tính mở video, vừa nhấc cốc nước lên uống một ngụm thì suýt phun hết ra bàn phím.
“Cái quái gì vậy?” Thẩm Trạc xác nhận kỹ, rõ ràng anh đã mở video đua xe.
Vậy tại sao trong tai nghe lại toàn những âm thanh khó nghe như thế?
Anh gọi một người bạn trong nhóm đua xe “Cậu rảnh quá à? Dám chơi khăm tôi? Video này sao toàn âm thanh không đứng đắn thế?”
“? Tự kiểm tra lại đi.”
Thẩm Trạc tắt video, nhưng âm thanh trong tai nghe vẫn còn, anh nhận ra tai nghe không kết nối với máy tính.
Vậy âm thanh này kết nối với thứ gì?
Xét theo khoảng cách, trước đây tình huống này chỉ xảy ra một lần, khi Thịnh Diễm xem phim và âm thanh truyền nhầm sang tai nghe của anh.
Có vẻ không khó đoán, nhưng lần này lại đầy bất ngờ. Thẩm Trạc khẽ chửi thề trong lòng.
...
Tối muộn, Sơ Vũ không chịu nổi nữa.
Sáng không ăn, trưa vì giảm cân nên chỉ ăn một phần ba khẩu phần, giờ cô đói đến mức đầu óc choáng váng.
Người cần ăn cơm để sống, một bữa không ăn thì đói, hai bữa không ăn thì gục.
Cô quyết định ra bếp hâm sữa để bổ sung chút dinh dưỡng, nhưng vừa ra ngoài đã thấy Thẩm Trạc ngồi ở phòng khách, điều này khiến cô hơi bất ngờ.
“Anh ở nhà à?”
Thẩm Trạc nhướng mắt nhìn cô “Cô nghĩ sao?”
Sơ Vũ lén bĩu môi, tất nhiên cô nghĩ anh đi làm rồi nhưng sao trong ánh mắt anh lại có chút... ấm ức? Có phải vì hôm nay công việc không tốt không?